Chương 3

Cố Húc Chu quên hết mọi thứ xung quanh, cậu không nhìn thấy gì, cũng không nghe thấy âm thanh gì, không biết mình đang ở đâu, cũng không biết mình muốn đi đâu.

Đột nhiên, một giọng nói mát lạnh, trong trẻo vang lên phá tan thế giới của cậu: “Cẩn thận!”

Cố Húc Chu còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã bị một hơi thở mát lạnh bao quanh, lưng cậu chạm vào một l*иg ngực ấm áp, dày rộng, thế giới đột nhiên quay cuồng, cậu bị người đó ôm lăn sang một bên.

Thế giới khôi phục lại, chiếc xe tải gầm rú lao qua vị trí cậu vừa đứng. Nếu không có người xô ngã cậu, có lẽ kết cục của cậu cũng giống như anh trai.

Cố Húc Chu nhìn người đã cứu mình.

Đó là một thiếu niên trạc tuổi cậu.

Thiếu niên mặc một chiếc áo bông cũ nát, dáng người thẳng tắp như cây tùng, khuôn mặt tuấn tú như tranh vẽ, ngũ quan tinh xảo, đôi mắt đen láy sâu thẳm như một cái giếng cạn, không thấy một tia ánh sáng.

Lúc này, hắn đang nằm nghiêng trên mặt đất, nhíu mày nhìn cổ tay mình.

Vừa rồi, thiếu niên đã dùng tay đỡ lấy đầu cậu, nhờ vậy cậu mới không bị vỡ đầu chảy máu.

Cố Húc Chu vội vàng đỡ hắn dậy, cậu áy náy lo lắng nhìn tay thiếu niên.

Làn da thiếu niên trắng nõn, trên khung xương non nớt phủ một lớp cơ bắp mỏng manh, đường cong mềm mại, nhưng trên cánh tay lại bầm tím, còn có thể thấy một vết sẹo chưa lành chỗ bị tay áo che khuất.

Thiếu niên nhận thấy ánh mắt của Cố Húc Chu, cũng không cố ý rụt tay lại, mà dùng một ánh mắt không mang theo bất kỳ độ ấm nào nhìn cậu chằm chằm.

Cố Húc Chu nhận ra mình thất lễ, cậu thu hồi ánh mắt, nói với vẻ vô cùng áy náy: “Rất xin lỗi, đều tại tôi nên tay cậu mới bị trẹo.”

Thiếu niên nhìn cậu, trầm mặc không nói.

Cố Húc Chu cũng không nói gì, lặng lẽ nhìn thiếu niên.

Khoảng một phút sau, thiếu niên cất giọng lạnh lùng nói: “Trông cậu không giống người một lòng muốn chết, cậu làm sao vậy?”

Làm sao vậy?

Nhà cậu phá sản, anh trai cậu đã chết, vì kiếm tiền chữa bệnh cho cha mà cậu phải chịu bao nhiêu tủi nhục, cậu mệt đến không thở nổi, nhưng cậu vẫn không thể giữ cha lại, thế giới của cậu không còn một tia sáng.

Một câu hỏi vô cùng đơn giản đánh vỡ tất cả lớp ngụy trang kiên cường của Cố Húc Chu. Cậu ôm lấy người xa lạ chỉ mới gặp mặt một lần này, đứng bên đường gào khóc.

Thiếu niên bị ôm lấy, thân thể cứng đờ trong giây lát, khẽ nhíu mày, nhưng hắn không đẩy người đang dụi nước mắt nước mũi lên vai mình ra.