Cuối cùng, hắn cúi đầu liếc cậu một cái, thản nhiên hỏi: “Đã là huyền đai đen bát đẳng, sao còn trẹo chân?”
Cố Húc Chu: “...”
Cố Húc Chu: “...”
Cố Húc Chu: “...”
Đồ cẩu độc miệng! Trong mơ cậu đâu có như thế này!
Con đường lại trở nên yên tĩnh. Chưa đến năm phút, Sầm Sóc đã dìu cậu đến bến xe.
Vừa xoay người định đi, hắn bỗng cảm giác vạt áo bị níu lại. Quay đầu nhìn, thấy Cố Húc Chu đang túm chặt góc áo hắn.
“Có chuyện gì?” Sầm Sóc hỏi.
Cậu giơ chậu hoa lên trước mặt hắn, nói: “Tôi đi xe buýt thì bất tiện cầm hoa. Cậu nhận lấy đi, coi như lời cảm ơn vì đã dìu tôi.”
Sầm Sóc mặt không đổi sắc: “Cậu có thể gọi taxi.”
“Tôi... tôi không có tiền. Với lại tôi còn trẹo chân, cầm hoa cũng bất tiện.” Cố Húc Chu tiếp tục nài nỉ: “Nếu cậu không nhận, chậu hoa này chỉ có thể bị bỏ lại ở đây, mặc mưa gió xối xả, sớm muộn cũng héo tàn. Như vậy chẳng phải quá đáng thương sao? Hơn nữa, biết đâu cậu có thể mang về tặng cho ai đó cũng được mà!”
Cố Húc Chu kéo kéo góc áo Sầm Sóc, động tác này vốn là tuyệt chiêu cậu thường dùng với anh trai và cha Cố, nay theo bản năng lại đem ra áp dụng.
Sầm Sóc cúi đầu, ánh mắt chạm phải đôi con ngươi trong suốt long lanh như có nước, im lặng năm giây rồi mới nói: “Được, tôi giúp cậu đưa cho người đó.”
Cố Húc Chu lập tức nở nụ cười, lại không kiềm được muốn đòi thêm: “Anh nhớ giữ lại cẩn thận nha!”
Sầm Sóc chỉ gật đầu, không nói gì thêm, xoay người rời đi.
Phía sau, Cố Húc Chu vẫy tay chào.
...
Sầm Sóc cúi đầu nhìn chậu hoa nhài trong tay. Mới nở vài bông, còn nhiều nụ chưa kịp hé, hương thơm nhè nhẹ vây quanh, khiến hắn không hề thấy chán ghét.
Không hiểu sao hắn lại nhớ đến cậu thiếu niên ban nãy.
Vì sao lại giúp hắn?
Vì sao lại tặng hoa cho hắn?
Trên người hắn có gì để cậu ta thích thú?
Xuất thân và hoàn cảnh từng trải khiến hắn không thể ngừng đặt ra những câu hỏi ấy. Hắn biết rõ, trên đời này chẳng ai đối xử tốt với mình mà không có lý do.
Ban đầu hắn cũng định vứt chậu hoa vô dụng này đi, nhưng mỗi lần vừa có ý nghĩ đó, trước mắt hắn lại hiện lên ánh mắt trong suốt như bầu trời đầy sao của Cố Húc Chu.
Cuối cùng, hắn đứng lặng trước cửa suốt mười phút, rồi ôm hoa mở cửa bước vào phòng.
...
Hai người đã quen mặt, sau đó mỗi lần tình cờ gặp nhau cũng trở nên đơn giản hơn.