Chương 2

Người nhà họ Dư nhìn bộ dạng nghèo túng hèn mọn của cậu, cười khẩy một tiếng, dùng giọng bố thí nói: “Nhặt đi.”

Cố Húc Chu quỳ trên mặt đất, cố nén khuất nhục và hận ý, cánh tay run rẩy nhặt lên từng tờ tiền cứu mạng của cha.

Giây phút ấy, Cố Húc Chu - người luôn ngây ngốc trong tháp ngà, được bảo bọc quá kỹ, mới biết cha và anh trai đã giúp cậu ngăn chặn những ác ý của thế giới, cưỡng ép bảo vệ cậu trong thế giới chỉ toàn những điều tốt đẹp.

Cố Húc Chu trưởng thành chỉ sau một đêm.

Cậu từ bỏ ước mơ, làm năm sáu công việc, mỗi ngày bôn ba khắp các ngả đường thành phố, bận rộn đến tận đêm khuya.

Cuộc sống như vậy khiến cậu nghẹt thở, khát vọng sống của cậu gần như bị mài mòn hết, nhưng cậu vẫn còn cha, cậu nhất định phải chăm sóc cha thật tốt.

Có một ngày, Cố Húc Chu kéo thân thể mệt mỏi về nhà, vừa hay nhìn thấy Ngô Vũ - người vẫn luôn làm bảo mẫu ở nhà cậu, bước ra từ trong phòng.

Sau khi nhà họ Cố phá sản, Ngô Vũ cũng trở mặt lạnh nhạt, Cố Húc Chu sớm đã cắt đứt liên lạc với bà ta.

Lúc này, Ngô Vũ mang vẻ mặt dữ tợn điên cuồng, ánh mắt tràn ngập hận ý khát máu, khác hẳn với vẻ dịu dàng trước kia, như hai người khác nhau.

Trong lòng Cố Húc Chu trào dâng một dự cảm chẳng lành, cậu vội vàng chạy vào phòng.

Cũng may, cha cậu không sao.

Người cha vốn tinh thần minh mẫn, khí chất nho nhã giờ đây gầy khô như củi, tỏa ra hơi thở mục ruỗng, không thể động đậy, cũng không thể nói chuyện, lại thường xuyên mất ý thức. Lúc này, ông nằm ngửa trên giường, những giọt nước mắt đυ.c ngầu cứ thế rơi xuống, trong mắt giăng đầy tơ máu, miệng phát ra tiếng khóc nấc nghẹn ngào.

Cố Húc Chu vội vàng chạy tới, nắm lấy tay cha.

Cha cậu nhìn cậu, ánh mắt chứa đầy đau lòng, áy náy, lo lắng, và cả tuyệt vọng.

Cố Húc Chu nắm chặt tay cha, sợ hãi đến quên cả hô hấp.

Cậu có một dự cảm, cha sắp vĩnh viễn rời xa cậu.

Cha cậu mất vào đêm khuya ba ngày sau đó.

Đêm đó trời rất lạnh, lạnh đến nỗi máu trong người Cố Húc Chu dường như đóng băng. Cậu ngồi thẫn thờ bên giường bệnh của cha, đôi mắt cay xè, nóng rát đến đau nhức, nhưng cậu không thể rơi nổi một giọt nước mắt nào.

Trời dần sáng, cậu bước ra khỏi bệnh viện.

Cậu như một cái xác không hồn, bước đi lảo đảo trên đường, ngẩng đầu nhìn về phía đông.

Rõ ràng mặt trời đã nhô lên khỏi đường chân trời, vì sao thế giới của cậu vẫn chìm trong bóng tối?