Chương 19

Cố Húc Chu lén nhìn cánh tay trần của hắn, trên da sạch sẽ, không có vết bầm hay sẹo nào. Cậu thở phào nhẹ nhõm.

Rồi ánh mắt cậu lại dừng trên chậu hoa nhài đã lăn xuống đất, lấm lem bùn đất. Trong lòng âm thầm tự trách vì mình đến muộn. May mà cậu còn chuẩn bị hoa trước.

Nhưng phải lấy lý do gì để tặng cho Sầm Sóc đây?

Cậu đảo mắt suy nghĩ, chợt nảy ra một ý.

“Ai da...” Cậu giả bộ đau đớn, một tay chống tường, gương mặt nhăn nhó đáng thương, rồi ngước lên nhìn hắn: “Hồi nãy đánh nhau, chắc ta trẹo chân rồi. Cậu có thể dìu ta ra bến xe buýt không?”

Sầm Sóc nhớ lại cảnh Cố Húc Chu vừa đánh nhau nhanh gọn dứt khoát, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn thiếu niên này.

Cậu thiếu niên da trắng, mặt mày thanh tú, đôi mắt sáng như sao, ăn mặc tinh tươm. Đứng trong góc tối, trông chẳng khác nào một linh tinh rơi vào trần gian.

Chỉ thoáng nhìn, hắn đã có kết luận — người trước mặt không thuộc về cùng một thế giới với hắn.

Cuối cùng, Sầm Sóc chỉ gật đầu: “Được.”

Chỉ cần Sầm Sóc chịu để cậu tiếp cận, đã là một tín hiệu tốt. Khóe miệng Cố Húc Chu không kìm được cong lên.

Cậu chẳng hề nhận ra kỹ thuật diễn của mình quá vụng về, còn tiếp tục giả vờ khập khiễng, ôm chân rêи ɾỉ.

Sầm Sóc bước lại, đưa tay đỡ cánh tay cậu: “Thế này được chưa?”

Cố Húc Chu gật đầu liên tục.

Không chỉ dáng người như ngọc, ngay cả bàn tay Sầm Sóc chạm vào cũng ấm áp, mượt mà như bạch ngọc.

Hắn dìu Cố Húc Chu đi ra khỏi hẻm nhỏ. Tới đầu hẻm, cậu chợt nói: “Chờ chút, tôi còn phải lấy hoa với cặp sách.”

Ánh mắt Sầm Sóc thoáng dừng lại nơi chậu hoa nhài trên đất.

Cố Húc Chu hỏi ngay: “Tôi đi lại khó khăn, cậu giúp tôi cầm hoa được không?”

Sầm Sóc cúi xuống, nhặt chậu hoa lên.

Được kết bạn với Sầm Sóc khiến Cố Húc Chu phấn khởi đến mức nói không ngừng: “Đừng nhìn tôi vậy chứ. Tôi là huyền đai đen bát đẳng đấy, đánh nhau giỏi lắm, một chọi bốn cũng chẳng thành vấn đề. Vừa nãy cậu thấy tôi ra tay rồi đó, nhanh gọn thế nào, bọn lưu manh kia còn chưa kịp phản ứng!”

Cậu vừa cười vừa híp mắt, trông chẳng khác nào một chú mèo con được vuốt ve mà sung sướиɠ.

Không hiểu sao, Sầm Sóc lại hiếm hoi mở miệng khen: “Ừ, cậu rất lợi hại.”

Đôi mắt Cố Húc Chu sáng rực.

Sầm Sóc đã khen cậu, vậy chắc chắn sẽ không từ chối làm bạn rồi.

Sầm Sóc vốn ít nói, dọc đường chỉ nghe cậu luyên thuyên hết chuyện đánh nhau, lại nhảy sang vũ trụ, rồi lại quay về chuyện đánh nhau.