Chương 18

“...” Đại ca tức đến muốn lên cơn đột quỵ tại chỗ.

Không phí lời nữa, Cố Húc Chu lao đến tung cú đấm như trời giáng. Tốc độ cậu quá nhanh, hắn chưa kịp phản ứng thì đã bị ghì đầu xuống, ăn liên tiếp mấy cú, răng suýt rơi ra hết.

Đại ca gục ngã xuống đất, đám đàn em lúc này mới kịp hoàn hồn.

Cố Húc Chu ra tay dứt khoát, đầu gối thúc mạnh vào bụng một tên. Tên đó đau đến cong người, ôm bụng rêи ɾỉ, liền bị cậu đá thẳng vào mông.

Hắn lảo đảo ngã xuống, đè luôn lên đại ca đang loạng choạng bò dậy. Đúng lúc cái đầu đại ca lại chúi ngay vào thùng rác, nước bẩn thối rữa vấy đầy mặt mũi, mùi xú uế bốc lên khiến hắn ngất lịm.

Một tên khác định đánh lén Cố Húc Chu từ phía sau, nhưng Sầm Sóc lập tức ra tay. Hắn lạnh lùng nắm chặt tay đối phương, bẻ ngoặt một cái. Tiếng xương gãy vang lên rợn người, tên kia đau đớn tru tréo, nước mắt nước mũi giàn giụa.

Cố Húc Chu thấy vậy lại lo lắng Sầm Sóc có bị đau tay không, hoàn toàn chẳng nhận ra động tác tàn nhẫn của hắn.

Chỉ chốc lát, cả bốn tên lưu manh đều bị hạ gục.

Nhìn đại ca nằm sõng soài cạnh thùng rác, mặt mũi bê bết nước bẩn, Cố Húc Chu bật cười: “Xem ra tao đoán đúng rồi, mày quả nhiên thích ăn rác thật.”

Đại ca sắp nôn đến chết, cố gắng bò dậy, nhưng chân Cố Húc Chu đã đặt chặt lên lưng hắn.

Cậu lạnh lùng nhìn xuống: “Nói xin lỗi.”

Tên đại ca trợn trắng mắt, nghẹn ngào cầu xin: “Ta... ta là đồ rác rưởi, ta ở cống rãnh, sống cùng chuột cống... Xin lỗi, xin lỗi Sầm Sóc, tao biết sai rồi, xin hãy tha cho tao...”

Sầm Sóc không thèm ngẩng mắt, xoay người bỏ đi.

Cố Húc Chu ngẩn ra một thoáng, tức đến mức đá thêm tên lưu manh một cú.

Tất cả là tại mày không chịu xin lỗi đàng hoàng, chọc cho Sầm Sóc tức giận!

Cậu chỉ tay vào miệng cống bên cạnh, lạnh giọng: “Nếu còn dám tìm Sầm Sóc gây sự, tao sẽ nhét mày xuống cống, cho mày ghê tởm đến nôn khan cũng chẳng nôn nổi!”

Tên đại ca mặt đầy hoảng loạn, vội vàng cam đoan sẽ không bao giờ dám gây chuyện với Sầm Sóc nữa.

Lúc này Cố Húc Chu mới yên tâm quay đầu đuổi theo.

Sầm Sóc, giống hệt như trong giấc mơ của cậu, ngũ quan như được khắc họa tinh xảo, làn da trắng như tuyết, mái tóc đen mềm rủ xuống.

Khí chất vừa ôn nhuận như ngọc, lại vừa lạnh lẽo như băng sương.

Ánh mắt hắn vẫn còn sự ngây ngô và trong trẻo của một thiếu niên, nhưng tận sâu trong xương cốt lại toát ra sự trầm tĩnh và sắc bén đã trải qua mài giũa.