Chương 17

Cố Húc Chu ôm một chậu hoa nhài, vừa đi xuyên qua con hẻm nhỏ vừa đảo mắt tìm kiếm, dáng vẻ như đang tìm ai đó.

Gương mặt cậu sáng sủa, sạch sẽ, trông ngoan ngoãn khiến ai nhìn cũng có thiện cảm. Không ít người đi ngang còn tò mò hỏi cậu có phải bị lạc đường không.

Cố Húc Chu chỉ lắc đầu, mỉm cười giải thích: “Không đâu, em chỉ đi dạo một chút thôi.”

Cậu rẽ trái rẽ phải, cuối cùng bước vào một con hẻm hẹp và yên tĩnh. Vừa đến đầu hẻm đã nghe thấy bên trong vang lên những tiếng chửi rủa thô tục: “Thằng nhóc này chắc chắn có tiền, mua được cả cái chậu hoa vô dụng này mà còn dám bảo không có tiền! Mày tưởng gạt được ai? Mau ngoan ngoãn nộp tiền đây, thì tụi tao tha cho một trận. Bằng không, tao sẽ dạy mày làm người bằng nắm đấm!!”

Cố Húc Chu thò đầu nhìn vào, chỉ thấy bốn tên cao to đứng chắn đường, nhưng không thấy bóng dáng Sầm Sóc đâu.

Dù vậy, cậu chắc chắn mình đã tìm đúng chỗ.

Vừa đặt chậu hoa xuống, cậu liền nghe giọng một tên gằn gào: “Mẹ kiếp, mày còn dám nhìn tao như thế à? Muốn chết hả? Bỏ cái bộ dạng không thèm chấp tao xuống ngay! Mày tưởng mày là ai, đồ con hoang! Mẹ mày chẳng qua là cái loại đàn bà chỉ biết dạng chân cho người ta... Nếu bà ta không chết sớm thì tao—”

Nghe đến đây, Cố Húc Chu lập tức bùng nổ. Mẹ chính là điểm yếu chí mạng của Sầm Sóc, mà đám khốn này dám sỉ nhục như thế, cậu chẳng cần nghĩ nhiều, lao thẳng vào hẻm, tung một cú đá vào thằng vừa nói.

“Thằng chó!!”

Tên côn đồ hoàn toàn không kịp phòng bị, bị đá bay mấy bước, cuối cùng chúi đầu thẳng xuống vũng bùn nhơ nhớp.

Đám đàn em hoảng hốt chạy đến đỡ dậy. Đại ca cả người lấm lem, vùng vẫy đứng lên, vừa lấy tay quệt bùn trên mặt vừa phun phì phì. Trong miệng toàn bùn đất trộn rác mục nồng nặc, ghê tởm đến mức hắn nôn khan liên tục.

Chưa bao giờ bị nhục nhã như thế, hắn gầm lên, trừng mắt nhìn Cố Húc Chu: “Mẹ kiếp, mày là thằng nào!!”

Cố Húc Chu nghiêm mặt, giả bộ chính nghĩa: “Ta đây là công dân nhiệt tình, họ Cố.”

“...”

Đại ca tức muốn nghẹt thở.

Hắn gào lên: “Mày dám đá tao? Muốn chết à!!”

Cố Húc Chu cười khẩy: “Chắc mày lớn lên bằng cách ăn rác, nên miệng mới hôi thúi thế này.”

Mùi hôi trong miệng hắn vốn đã nồng nặc, nghe cậu nói vậy càng khiến hắn buồn nôn, suýt ngất đi.

Cố Húc Chu còn cố ý làm bộ mặt ghê tởm: “Sao mày hôi thế? Chắc không chỉ ăn rác mà còn sống chung với chuột cống. Hôm nay đi ngang qua, Cố ca tốt bụng dạy mày làm người, ân huệ này nhớ cả đời nhé!”