Chương 14

Nhưng chưa từng có lần nào.

Ánh sáng trong mắt Sầm Sóc dần tắt lịm.

Một năm sau, đến kỳ nghỉ hè, hắn trở về nhà.

Mẹ hắn hết lần này đến lần khác quét dọn, chuẩn bị cơm nước, lấy ra chiếc áo len bà đã đan cho hắn. Bà còn mua sách, mua máy chơi game, mua tất cả những gì những đứa trẻ cùng tuổi có. Bà chỉ mong bù đắp cho hắn.

Thế nhưng, chờ bà lại chỉ là một đứa con trai lạnh nhạt.

Mẹ hắn biết mình đã sai, nhưng chẳng còn cách nào để vãn hồi.

Sầm Sóc chỉ ở lại một ngày, rồi quay về trường.

Trước kia hắn từng hy vọng được ở bên mẹ, nhưng lần này chính hắn lại chủ động rời đi.

Và đó cũng là lần vĩnh biệt.

Từ đó về sau, Sầm Sóc sống một mình. Hắn đi làm để nuôi bản thân, nhiều lần bị côn đồ cướp tiền, đánh đến thương tích đầy mình. Hắn phải chịu đựng vô số ác ý và lời đồn độc miệng.

Với hắn, tồn tại trên đời chẳng khác nào chịu tội.

Cố Húc Chu sống mũi cay xè.

Những gì cậu trải qua trong giấc mơ kia đã đủ đau đớn đến nghẹt thở, vậy mà so với Sầm Sóc vẫn chẳng thấm vào đâu.

Thế nhưng, ngay cả như vậy, Sầm Sóc vẫn liều mình cứu cậu, còn đặt tay đỡ sau gáy để cậu không bị thương, rõ ràng ghét bỏ nhưng vẫn mặc cho cậu ôm, thậm chí lấy số tiền ít ỏi mua cho cậu ly sữa đậu nành.

Một thiếu niên tưởng chừng lạnh nhạt, lại có trái tim dịu dàng đến thế.

Cố Húc Chu vừa thương vừa giận. Thương Sầm Sóc bao nhiêu thì càng căm hận những kẻ đã làm hắn tổn thương bấy nhiêu. Nếu gặp chúng, cậu nhất định sẽ đấm cho gãy răng.

Khoan đã...

Cậu và Sầm Sóc vốn ở cùng một thành phố. Vậy thì cậu có thể sớm tìm được hắn, bảo vệ hắn!

Ba nhân vật chính kia ít nhất cũng phải nửa năm nữa mới xuất hiện. Trong khoảng thời gian đó, cậu có thể thay họ bảo vệ Sầm Sóc.

Nghĩ đến đây, Cố Húc Chu kích động đến mức làm rơi cả đũa.

“Chu Chu, Chu Chu!”

Nghe tiếng gọi, Cố Húc Chu giật mình ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt đầy quan tâm của cha Cố.

Cha Cố hỏi: “Con đang nghĩ gì vậy? Sao lại thất thần thế, gọi mấy lần mà còn không nghe?”

Đương nhiên Cố Húc Chu không thể nói thật, bèn bịa đại một lý do: “Con đang nghĩ về công thức tính tích phân Newton - Leibniz.”

Cha Cố: “...”

Lại một ngày không thể nói chuyện với con trai.

Ngồi bên cạnh, Cố Lâm thấy cha mình bị con làm cho “cạn lời”, nhịn không được bật cười.

Cha Cố mặt đỏ lên, giả vờ nghiêm nghị nói: “Ăn cơm thì đừng nghĩ chuyện khác, tập trung ăn đi.”