Loại trà ngon thế này, sao Dư Lượng xứng được uống chứ?
Giải quyết xong Dư Lượng, Cố Húc Chu thở phào nhẹ nhõm.
Cha hắn quá tin tưởng nhà họ Dư, chẳng thể dễ dàng gạt bỏ bọn họ trong một sớm một chiều.
Nếu hắn đem chuyện trong mộng kể ra, cha chắc chắn sẽ cho rằng hắn bị điên.
Bởi thế, hắn chỉ có thể từ từ tính toán.
Lúc này, hắn lại nhớ đến một người khác.
Sau giấc mộng ấy, bóng dáng gầy gò của thiếu niên kia vẫn vương mãi trong tâm trí hắn, chẳng thể xóa đi.
Hắn có cơ hội làm lại từ đầu, nhưng Sầm Sóc thì không. Người kia vẫn đang chật vật giãy giụa trong vũng bùn.
Sau khi cha Sầm Sóc thăng chức không lâu, ông ta liền cưới con gái một thương nhân giàu có, bỏ mặc mẹ con Sầm Sóc.
Sầm mẹ vì lo cho Sầm Sóc mà ngày ngày đi làm ba công việc, vắt kiệt sức để kiếm tiền.
Cuộc sống tuy vất vả, nhưng tuổi thơ của Sầm Sóc lại khá êm đềm.
Mẹ hắn dịu dàng, kiên cường, hiểu lẽ phải, luôn dùng sự yêu thương để bù đắp cho khoảng trống tình cảm mà cha hắn để lại.
Sầm Sóc cũng rất hiểu chuyện, thông minh, hai mẹ con nương tựa vào nhau, tuy kham khổ nhưng vẫn tìm thấy hạnh phúc.
Thế nhưng, mọi thứ đã thay đổi vào năm Sầm Sóc mười ba tuổi.
Hắn mắc một trận bệnh nặng, tưởng chừng không qua khỏi.
Mẹ hắn vét sạch số tiền dành dụm, nhưng vẫn không đủ để trả chi phí thuốc men.
Gánh nặng cuộc sống đè nặng lên vai người phụ nữ yếu ớt ấy.
Con trai của bà ngoan ngoãn, hiểu chuyện, đáng yêu đến thế, dù có phải đánh đổi cả tính mạng, bà cũng phải cứu sống hắn.
Mẹ Sầm Sóc vốn là người phụ nữ xinh đẹp, trước kia không ít lần bị đàn ông trêu ghẹo, quấy rầy. Bà chưa từng nghĩ đến việc bán rẻ linh hồn mình. Nhưng lúc ấy, bà thật sự không còn cách nào khác.
Hết lần này đến lần khác, bà nhẫn nhịn, cuối cùng cũng gom đủ tiền thuốc men, cứu được Sầm Sóc một mạng.
Bà chỉ mong sau đó hai mẹ con có thể sống một cuộc đời bình thường.
Nhưng có những thứ đã vướng vào thì chẳng khác nào khối u trong xương, cả đời không thể thoát ra.
Mẹ hắn biết bản thân đã bước sai đường. Bà không muốn Sầm Sóc nghe những lời đồn đại bậy bạ ngoài kia, cũng không muốn hắn bị tổn thương, nên đã đưa hắn vào ký túc xá trường học.
Nhưng chính ở nơi ấy, Sầm Sóc phải chịu cảnh bắt nạt ngột ngạt, khiến tính cách hắn trở nên méo mó. Hắn dần lạnh nhạt, xa cách, không còn mở lòng với ai.
Đã vô số lần hắn tự hỏi, có phải mình làm sai điều gì nên mẹ mới đưa hắn đến “địa ngục” đó. Cũng vô số lần hắn mong mẹ sẽ đến đón mình rời đi.