Dư Lượng cố kìm nén, gượng gạo nặn ra một nụ cười. Chỉ cần đạt được mục đích hôm nay, bị Cố Húc Chu hạ nhục mấy lần cũng chẳng sao. Anh ta chen vào: “A Lâm chắc chắn sẽ sớm tìm được bạn gái thôi, cậu cũng đừng giục nó quá. Ai... trước đây ba con còn trách con không biết điều, không chịu đến công ty nhà giúp việc. Con cũng nghĩ khả năng mình không đủ, sợ không giúp được gì cho cậu với A Lâm. Nhưng trong lòng con lúc nào cũng nhớ đến mọi người.”
Cha Cố không hề nghi ngờ, gật đầu nói: “Vào công ty làm cũng tốt, người trong nhà dễ phối hợp hơn. Vậy con muốn đảm nhiệm chức vụ gì?”
Trong lòng Dư Lượng mừng như mở cờ, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra khiêm tốn: “Cậu đừng giao cho con chức vụ cao quá. Con chưa có kinh nghiệm, cũng không học chuyên ngành quản lý, e là khó đảm đương nổi. Cho con một vị trí nhàn rỗi để rèn luyện trước cũng được, làm quản lý cấp trung thôi cũng đủ.”
Cố Húc Chu trong lòng cười lạnh.
Để Dư Lượng vào Cố Thị làm chẳng khác nào rước sói vào nhà. Sau này khi Cố Thị đứt gãy chuỗi tài chính, suýt phá sản, cũng chính vì anh ta ngấm ngầm cấu kết với đối thủ, bán đứng cơ mật thương mại để kiếm bộn tiền. Nói đúng hơn, hắn ta đã giẫm lên xương cốt của cha và anh cậu mà kiếm sống.
Huống hồ, Dư Lượng tốt nghiệp một trường “đại học gà rừng”, học ngành mỹ thuật, chẳng liên quan gì đến quản lý, mà giờ lại đòi làm quản lý? Đúng là mặt dày thật!
Cha Cố vốn rất thích tính cách khiêm tốn của Dư Lượng, đang định đồng ý thì Cố Húc Chu nhanh miệng ngắt lời: “Ba, đừng làm khó anh Dư. Anh ấy học mỹ thuật, chưa từng tiếp xúc với quản lý. Nếu ngay từ đầu đã gánh trách nhiệm nặng nề thì chắc chắn làm việc không thoải mái. Đến lúc đó, ngày nào anh ấy cũng phải tăng ca, chẳng phải bác gái và chú sẽ lo lắng sao?”
Hai anh em vốn rất ăn ý. Cố Lâm liếc nhìn em trai, phụ họa ngay: “Đúng đó. Nếu Dư Lượng vừa vào đã nắm chức vụ quan trọng thì e rằng khó phục được lòng người. Ba cũng biết trong công ty không thiếu mấy lão già khó tính. Lỡ có người bất mãn, âm thầm giở trò, thì người khổ cũng là Dư Lượng thôi.”
Thấy chức quản lý sắp tuột khỏi tay, Dư Lượng nóng ruột: “Không sao đâu, con không sợ vất vả, có thể từ từ thích ứng.”
Cố Húc Chu giả vờ quan tâm, nhìn anh ta nói: “Anh Dư là người thân của nhà mình, lại được ba quý mến, sao có thể để anh ấy chịu khổ như vậy được chứ.”