Chương 1

Cố Húc Chu gặp một giấc mơ, một giấc mơ rất đáng sợ.

Trong mơ, chuỗi tài chính của Cố thị đứt gãy, bên bờ phá sản, anh trai cậu liên tục tăng ca hơn nửa tháng, tinh thần mệt mỏi, khi qua đường thì đột nhiên choáng váng, bị xe ô tô nghiền qua.

Cha cậu ngã từ cầu thang xuống, bị liệt trúng gió, không thể tự lo liệu cuộc sống.

Lúc ấy cậu vừa mới bước chân vào viện nghiên cứu mà cậu hằng mơ ước, cậu cho rằng đây là khởi đầu của cuộc sống mới, không ngờ lại là khởi đầu của ác mộng.

Cố Húc Chu vội vàng từ nơi khác trở về, gia đình vốn mỹ mãn giờ lại tan nát, cậu đối mặt với người cha ý thức không rõ, nằm liệt trên giường và người anh trai đến cả xác cũng không còn nguyên vẹn.

Cậu vừa lo liệu hậu sự cho anh trai, vừa ở bệnh viện chăm sóc người cha bị trúng gió liệt giường, còn phải đối phó với đám chủ nợ, liên tục ba ngày không chợp mắt, mệt đến đứng cũng không vững.

Năm ấy cậu chỉ mới 17 tuổi.

Cuối cùng Cố thị phá sản, toàn bộ gia sản bị tòa án tịch thu, Cố Húc Chu đến chỗ ở cũng không có, ngay cả việc ăn cơm cũng thành vấn đề.

Nếu cậu chỉ có một mình thì cậu có thể ăn ngủ đầu đường, ngủ trên ghế đá công viên cũng được, nhưng cậu còn có người cha liệt giường cần điều trị.

Cậu chỉ có thể đi vay tiền họ hàng.

Sau khi Cố thị phá sản, nhà họ Dư - những người từng dựa vào nhà cậu mới có thể đặt chân ở thành phố này, không biết kiếm đâu ra tiền, đột nhiên thăng tiến rất nhanh, chen chân vào giới nhà giàu địa phương.

Khi Cố Húc Chu đến vay tiền, người nhà họ Dư vốn luôn thân thiện lấy lòng bọn họ trở nên chua ngoa đanh đá, dùng đủ lời lẽ cay độc sỉ nhục cậu. Lòng tự trọng bị người ta tùy ý chà đạp, cậu lập tức đỏ mắt, chỉ muốn đấm cho cái mặt đáng ghét của người nhà họ Dư một quyền, mắng thẳng vào mặt bọn họ là đồ vô lương tâm.

Nhưng cậu không thể, cha cậu cần gấp 300000 tiền chữa trị, lòng tự trọng của cậu không đáng là gì so với sinh mạng của cha.

Người nhà họ Dư bắt cậu quỳ trước cửa, nếu bọn họ vui vẻ thì mới cho cậu vay tiền.

Cố Húc Chu đội cái nắng chói chang, quỳ suốt hai tiếng đồng hồ giữa những lời bàn tán của hàng xóm láng giềng.

Cuối cùng người nhà họ Dư bố thí như ban ơn, ném tiền lên người cậu.

Tiền rơi trúng mặt cậu đau rát, sự khuất nhục lớn lao như thủy triều nhấn chìm cậu, hốc mắt Cố Húc Chu nóng lên, cắn răng không cho nước mắt rơi xuống.