Chương 8

Quách Tiêu nhấn mạnh: “Tất nhiên rồi! Song vô phế vật, cái này… cái này thì khác gì người bình thường đâu cơ chứ? Nếu muội bước chân vào giang hồ mà không có tu vi phòng thân, thì đến lúc chết thế nào còn không biết, muội bảo có nghiêm trọng không?”

“Vậy nói như thế thì muội không có tư cách nhập môn đúng không?” Hứa Du Du hỏi.

Quách Tiêu nói: “Đương nhiên rồi! Không có cả thiên phú lẫn tu vi, làm sao muội còn tu tiên được nữa? Thứ này cho dù muội có ăn bao nhiêu yêu đan cũng không cứu nổi đâu!”

Hứa Du Du hỏi tiếp: “Vậy giờ phải làm sao đây?”

Ngoài việc sở hữu dung mạo giống y hệt lúc trước, thì nàng cũng chẳng có vẻ gì giống kiểu xuyên không nhập vào thân thể người khác. Chẳng lẽ nàng xui xẻo đến mức xuyên vào thế giới tu tiên nhưng lại trở thành một người phàm bình thường sao? Trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này, với tình trạng hiện tại của nàng, muốn tồn tại lâu dài dường như cũng rất khó khăn.

Vẫn nên sớm hoàn thành nhiệm vụ ngăn cản Bùi Tê Hàn hắc hóa để còn nhanh chóng về nhà thì hơn.

“Làm sao á, muội còn hỏi ta?” Quách Tiêu gần như muốn nhảy dựng lên, nhưng ngay lập tức hắn bỗng nhiên im lặng, kéo Hứa Du Du tới một góc vắng, nghiêm túc hỏi nàng: “Ngay cả một người song vô như muội mà sư tôn cũng nhận làm đồ đệ, tiểu sư muội này, muội thành thật nói cho ta biết, có phải muội chính là tư sinh nữ nhi (con gái riêng) do sư tôn cùng ai đó lén lút sinh ra bên ngoài không đấy?”

“Sao có thể như vậy được! Quách sư huynh, trí tưởng tượng của huynh cũng phong phú quá rồi đấy.” Hứa Du Du đẩy hắn ra, mạnh mẽ giải thích.

Đồng Lâm Sơn lập phái tới nay đã hơn mười năm. Trong suốt hơn mười năm ấy, chưởng môn Lục Tức chưa từng thu nhận bất cứ nữ đệ tử nào, trong môn phái cũng không hề có nữ chưởng tọa, lại càng chẳng có cái gọi là "chưởng môn phu nhân". Tất cả công việc nội vụ trong môn phái đều do các đệ tử dưới quyền ông xử lý, ai nấy đều là nam tử.

Cho nên hôm qua, khi Quách Tiêu lần đầu tiên nhìn thấy Hứa Du Du xuất hiện trong tông môn mới cảm thấy kinh ngạc tới vậy. Hắn lăn lộn giữa đám đàn ông hơn bốn, năm năm rồi, bây giờ mới lần đầu tiên gặp được một người khác giới, quả thật là chuyện hiếm thấy.

Nhưng đối với lời giải thích của Hứa Du Du, hắn lại không quá tin tưởng, lập tức chỉ ra những điểm đáng ngờ: “Vậy vì sao sư tôn chỉ duy nhất thu nhận muội là nữ đệ tử thôi? Huống chi muội còn gọi người là ‘sư phụ’.”

Hứa Du Du nghi hoặc hỏi: “Gọi "sư phụ" với "sư tôn" có khác biệt gì sao?”

Quách Tiêu nhún vai, ánh mắt hơi lóe lên một cái, sau đó đứng thẳng lại, ung dung nhìn nàng, ý tứ trong lời nói rất khó đoán:

“Muội biết không, trước khi muội tới, cả Đồng Lâm Sơn chỉ có duy nhất một người gọi sư tôn là "sư phụ" thôi đấy.”

“Ai cơ?”

“Bùi Tê Hàn.”

Trong đầu Hứa Du Du bất chợt lóe lên vài hình ảnh vụn vặt mơ hồ, tựa như bông liễu bay trong gió, thoáng cái đã biến mất không cách nào nắm giữ.

Những điều nàng biết về Bùi Tê Hàn quá ít, nếu muốn hiểu rõ hắn hơn thì Lục Tức, Thiệu Vân Trình, Quách Tiêu chính là nguồn thông tin không thể thiếu. Nàng đang định hỏi thêm vài câu nữa thì chợt cảm giác tiếng bàn luận trên quảng trường bỗng dưng nhỏ hẳn xuống. Hứa Du Du quay đầu nhìn lại, hóa ra là từ phía xa, Bùi Tê Hàn đang giẫm tuyết bước tới tham gia buổi tập hợp này.

Hắn lặng lẽ xuyên qua đám đông, y phục hết sức giản đơn. Những nơi hắn bước tới, người tụ tập đều tự động tách ra nhường cho hắn một con đường, nhưng sự lùi bước ấy tuyệt đối không phải xuất phát từ lễ phép hay khiêm nhường.

Xem ra hắn chắc chắn không thường xuyên tham gia tập hội, bởi vì Hứa Du Du nhận ra những vị sư huynh khác trong môn phái đều đang chăm chú nhìn hắn, có người phẫn hận, có người không cam lòng, có người ghen tị, có người im lặng… Bầu không khí trên quảng trường lúc này yên tĩnh đến kỳ lạ, sự xuất hiện của hắn lập tức khiến không khí tụt xuống điểm đóng băng. Đủ loại người đều có mặt, duy chỉ không ai dám mở miệng mắng hắn.

Tất cả đều im lặng như ve sầu ngày đông.

Hứa Du Du cũng không thoát khỏi thói quen của đám đông, Bùi Tê Hàn quả thật rất đẹp, hắn vừa tới đã khiến những sư huynh khác đều trở nên lu mờ.

Bùi Tê Hàn thanh lãnh cao ngạo, không chút hơi thở phàm tục, bất kỳ ai trong môn phái đem ra so sánh với hắn đều trở nên hết sức tầm thường. Thân hình thon dài thẳng tắp tựa như cây tùng xanh đứng trên đỉnh núi tuyết, vừa nguy hiểm lại vừa hấp dẫn lòng người.

Trong đầu nàng đúng lúc nảy ra vài cụm từ: “Lăng sương ngạo tuyết”, “Phong tư thoát tục”.

Giữa quảng trường, Bùi Tê Hàn vẫn một bộ dáng cao cao tại thượng, chẳng coi ai ra gì. Khi hắn lướt qua bên cạnh Hứa Du Du để tiến về phía trước, bỗng nhiên bị ai đó nắm lấy một góc tay áo.