Chương 7

“Hóa ra là chuyện này à.” Quách Tiêu nghe vậy bèn gật gù ra vẻ hiểu rõ: “Tiểu sư muội, muội có việc này thì tìm chúng ta là được rồi, việc gì phải đi cầu xin Bùi Tê Hàn chứ. Chắc chắn hắn không chịu cho muội mượn tu vi để chống rét đúng không?”Hứa Du Du không cách nào phủ nhận, đành gật đầu thừa nhận: “Ta và Bùi sư huynh dù sao cũng mới quen biết, huynh ấy không chịu cho ta mượn tu vi cũng là chuyện hợp lý, hơn nữa đêm qua vốn dĩ là ta tự ý quấy rầy huynh ấy trước.”

Quách Tiêu ở bên cạnh phụ họa: “Tiểu sư muội, muội nói vậy là sai rồi. Cho dù là chúng ta, mấy người làm đồng môn sư huynh đệ với Bùi Tê Hàn tận năm năm, hắn cũng chưa chắc chịu giúp chúng ta đâu. Con người Bùi Tê Hàn vốn là vậy đó, hẹp hòi lại nhỏ mọn cực kỳ. Đừng nói mượn tu vi, ngay cả tới chỗ hắn xin chút linh tuyền hắn cũng giấu đi không cho ai...”

“Quách Tiêu!” Thiệu Vân Trình lên tiếng ngắt lời Quách Tiêu, đổi chủ đề khác: “Sư muội, nếu muốn chống lạnh thì hôm qua muội dùng yêu đan là được, vì sao không dùng?”

Hứa Du Du đưa tay gãi gãi đầu, đây chính là vấn đề khó xử của nàng. Nếu nàng mà biết dùng yêu đan thì đã chẳng phải đi mượn tu vi của Bùi Tê Hàn rồi, càng không đến mức khiến quan hệ của hai người đột nhiên căng thẳng như vậy. Mọi chuyện khởi đầu quá đột ngột, nàng căn bản chưa kịp chuẩn bị gì hết.

Quách Tiêu kinh ngạc kêu lên: “Cái gì? Muội ngay cả yêu đan cũng không biết dùng á?”

Hứa Du Du nhất thời nghẹn lời: “Hả? Có... có vấn đề gì sao?”

Thiệu Vân Trình chăm chú nhìn nàng, hỏi: “Sư muội, tu vi của muội hiện đang ở mức nào rồi?”

“Tu vi à?” Hứa Du Du muốn nói lại thôi: “Muội thật sự không hiểu rõ lắm về những thứ này.”

Thiệu Vân Trình thấy dáng vẻ khó xử của nàng thì trong lòng lập tức hiểu rõ. Xem ra sư tôn đã thu nhận một người hoàn toàn mới, chưa biết chút gì về tu chân cả, chuyện này thật sự có chút kỳ lạ.

Hắn bèn dẫn Hứa Du Du đến chỗ Thiên Phú Thạch ở quảng trường Đông Vinh Điện. Quách Tiêu cũng tò mò theo sau hai người, dần dần các đệ tử khác cũng kéo tới vây quanh. Các đồng môn đều muốn xem thử thiên phú và tu vi của người mới này như thế nào.

Thiệu Vân Trình giải thích: “Sư muội, muội hãy đặt tay lên tảng đá này. Đá đỏ sẽ hiển thị tu vi, đá xanh hiển thị thiên phú, thử xem đi.”

Hứa Du Du ngoan ngoãn gật đầu, làm theo lời hắn đặt tay lên Thiên Phú Thạch. Giờ khắc này, tất cả mọi người đều nín thở tập trung tinh thần, chờ đợi sự chỉ dẫn từ Thiên Phú Thạch.

...

Quảng trường kỳ lạ chìm vào im lặng, bởi vì Thiên Phú Thạch hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng nào.

Có người lên tiếng đầu tiên phá tan sự yên lặng đó: “Không phải chứ! Vị tiểu sư muội này là phế linh căn sao?”

“Cái này… chẳng lẽ đến cả Luyện Khí kỳ cũng chưa đạt được à?”

“Ơ kìa, tại sao sư tôn lại thu nhận một phế vật song vô (không tu vi, không thiên phú) vào Đồng Lâm Sơn vậy?”

“Trong Đồng Lâm Sơn chúng ta, người có tu vi thấp nhất cũng đã là Luyện Khí kỳ rồi. Vị tiểu sư muội mới tới này lại hoàn toàn không có chút tu vi nào cả!”

Âm thanh bàn tán càng lúc càng lớn, Hứa Du Du bối rối nhìn về phía Thiệu Vân Trình. Nàng thực sự chưa từng gặp tình huống này bao giờ, không biết phải xử lý thế nào. Nhưng dựa vào những lời bàn luận xung quanh thì dường như nàng không đủ tư cách gia nhập môn phái.

Thiệu Vân Trình bắt gặp ánh mắt nàng, lập tức bình tĩnh nói: “Có thể vì trời quá lạnh, khiến Thiên Phú Thạch mất đi độ nhạy bén. Sư muội, muội thử lại lần nữa xem sao.”

Hứa Du Du gật đầu, đưa tay xuống khỏi đá. Sau vài nhịp thở sâu, nàng lại lần nữa đặt bàn tay lên trên, nhưng Thiên Phú Thạch vẫn hoàn toàn không có chút phản ứng nào.

Đối mặt với tình cảnh này, Quách Tiêu cũng cảm thấy vô cùng khó xử. Vị tiểu sư muội mới đến này hắn nhìn cũng thấy khá thuận mắt, nên dựa vào chút uy thế thường ngày, lên tiếng giúp nàng áp chế những lời bàn tán xung quanh. Hắn nhìn về phía Thiên Phú Thạch, cau mày nói: “Có khi nào là Thiên Phú Thạch bị hỏng rồi không?”

Hứa Du Du lắc đầu biểu thị mình cũng không biết. Thấy Quách Tiêu bước tới, nàng liền lùi lại một bước, nhường chỗ cho hắn.

Chỉ thấy hắn đặt bàn tay lên Thiên Phú Thạch, ngay lập tức từ lòng bàn tay hắn phát ra một luồng ánh sáng trắng. Từ viên đá đỏ và đá xanh lần lượt xuất hiện hai cột sáng. Cuối cùng cột sáng trên viên đá đỏ chỉ thẳng vào vị trí có ghi chữ “Kim Đan kỳ”, còn cột sáng của viên đá xanh thì dừng lại ở giữa viên đá, biểu thị thiên phú ở mức trung bình.

“Không hỏng mà!” Quách Tiêu thì thầm: “Vậy tiểu sư muội chẳng phải là…”

“Là cái gì cơ?” Hứa Du Du hỏi.

“Muội ngay cả cảnh giới Luyện Khí cấp một cơ bản nhất trong tu chân cũng chưa đạt tới, khó trách cả việc sử dụng yêu đan thế nào cũng không biết. Đã vậy còn là một phế linh căn hoàn toàn không có chút thiên phú nào nữa, chậc chậc.” Quách Tiêu vừa nhìn nàng vừa lắc đầu, vẻ mặt vô cùng tiếc nuối.

Hứa Du Du thực ra cũng chẳng để ý lắm tới chuyện tu vi hay thiên phú, nhưng dường như người trong thế giới này lại cực kỳ coi trọng những thứ đó. Nàng ngập ngừng một chút rồi mới lên tiếng hỏi: “Rất nghiêm trọng sao?”