Chương 6

Triêu Dương Cư của Hứa Du Du không giống như Sóc Tuyết Cư của Bùi Tê Hàn lạnh lẽo quạnh hiu. Ngoài cái lạnh ra, căn phòng này giống như được đặc biệt thiết kế dành riêng cho nàng vậy, nội thất bên trong rực rỡ đầy đủ, mỗi một chỗ nàng đều chẳng thể chê vào đâu được.

Bày biện trong phòng rất cầu kỳ. Hứa Du Du lấy từ trên chiếc giá cổ một bức tượng gỗ hình phượng hoàng được điêu khắc tinh xảo, ôm vào trong lòng. Chuyện đêm qua nàng vẫn chưa giải thích rõ ràng, hôm nay nhất định phải gặp lại Bùi Tê Hàn lần nữa.

Trên nền tuyết in rõ từng hàng dấu chân trũng xuống, nàng lần theo ký ức hôm qua để đi tới nơi ở của Bùi Tê Hàn.

Ngay trong khoảnh khắc tiếp theo, Hứa Du Du không thể nào bước tới thêm nữa, bởi có thứ gì đó chặn đường nàng lại.

Trước mặt nàng tựa như xuất hiện thêm một bức tường vô hình, chắn nàng lại ở bên ngoài.

Hứa Du Du đưa tay chạm vào bức tường vô hình ấy, rồi men theo nó, chậm rãi dịch chuyển sang bên cạnh, cho tới khi không còn đường nào để đi nữa.

Bốn phía đều không có lối đi, nàng không thể nào đến chỗ Bùi Tê Hàn được.

Tư Ngọc nhắc nhở nàng: [Du Du, đây là kết giới.]

“Kết giới? Là kết giới của Bùi Tê Hàn sao?” Hứa Du Du hỏi, Tư Ngọc không trả lời nàng, nhưng đáp án thì đã rất rõ ràng.

Xem ra sự quấy rầy đường đột tối qua đã khiến Bùi Tê Hàn càng thêm đề phòng nàng, hoặc cũng có thể giải thích rằng hắn vốn là người luôn thích yên tĩnh, không muốn ai làm phiền. Tóm lại kết quả cực kỳ rõ ràng, hắn bài xích sự tiếp cận của nàng.

Hứa Du Du ôm lấy bức tượng gỗ định quay về, mới đi được nửa đường thì nghe thấy tiếng tín hiệu của Đồng Lâm Sơn vang lên. Ai nghe thấy tín hiệu này đều phải lập tức tới Đông Vinh Điện tập hợp.

Tiếng tín hiệu này chỉ được sử dụng khi Lục Tức có việc quan trọng cần tuyên bố, Hứa Du Du không dám chậm trễ, lập tức ôm bức tượng gỗ đi nhanh về phía Đông Vinh Điện.

Trên đường đi, nàng gặp được Quách Tiêu. Hứa Du Du vui vẻ chào hỏi vị sư huynh hôm qua đã đưa yêu đan cho nàng. Quách Tiêu thấy người đến là nàng cũng gật đầu, bước tới gần. Vị tiểu sư muội duy nhất của Đồng Lâm Sơn, thân phận này không hề nhỏ chút nào.

“Tiểu sư muội, thứ mà muội đang ôm trong ngực kia là cái gì vậy?” Quách Tiêu hỏi.

“Huynh hỏi thứ này sao?” Hứa Du Du cúi nhìn pho tượng gỗ trong lòng, thẳng thắn đáp: “Thứ này là để tặng cho Bùi sư huynh đó.”

Nghe nàng nhắc đến Bùi Tê Hàn, Quách Tiêu không khỏi cau mày, giọng nói cũng lạnh nhạt hẳn: “Muội lấy lòng hắn làm gì?”

“Không phải vậy đâu, chỉ là hôm qua muội lỡ đắc tội với Bùi sư huynh, nghe nói huynh ấy thích đồ điêu khắc gỗ nên mới định mang cái này đi bồi tội.” Hứa Du Du thành thật giải thích.

Quách Tiêu khẽ cười lạnh một tiếng, trong lời nói mang đầy vẻ khinh thường Bùi Tê Hàn: “Muội nghe đâu ra hắn thích đồ điêu khắc gỗ vậy? Ta và hắn cùng môn phái gần năm năm rồi, chưa từng nghe qua hắn có cái sở thích kiểu này.”

Hứa Du Du nhất thời nghẹn lời, nàng chẳng thể nào nói thẳng với Quách Tiêu rằng mình xuyên thư tới đây, biết rõ kết cục của mỗi người, càng hiểu rõ tương lai của Bùi Tê Hàn, và đương nhiên biết cả sở thích của hắn nữa.

“À thì, cái này là ta đoán thôi mà.” Hứa Du Du qua loa đáp: “Ta nghĩ kiểu người như Bùi sư huynh hẳn sẽ thích món đồ này, chẳng lẽ ta đoán sai rồi sao?”

“Muội nghe huynh nói này, kiểu người lên trời xuống đất như hắn chỉ thích đúng một thứ duy nhất, đó là yêu đan. Những thứ khác vốn chẳng lọt nổi vào mắt hắn đâu. Muội đi lấy lòng hắn, chẳng bằng đi lấy lòng một con chó ấy, ít nhất chó còn biết để ý tới người khác một chút, còn Bùi Tê Hàn thì chưa chắc đâu.” Lời nói của Quách Tiêu đầy vẻ châm chọc rõ ràng.

“Huynh... Hừ!” Hứa Du Du bị lời nói của hắn chọc tức, liền quay đầu định bỏ đi.

“Ấy, sư muội!” Quách Tiêu vội vàng kéo cánh tay của nàng lại, giải thích: “Sư muội à, hình như muội hiểu lầm lời ta nói rồi. Vừa rồi ta không có ý nói muội, mà là đang mắng Bùi Tê Hàn kia. Ta chỉ muốn nhắc nhở muội một chút, hắn từ trước tới giờ vẫn luôn là kẻ lập dị ở Đồng Lâm Sơn này. Muội muốn tạo quan hệ tốt với hắn thì quả thực khó chẳng khác nào lên trời vậy.”

“Hắn lập dị thế nào cơ? Huynh nói ta nghe xem nào?” Trong mắt Hứa Du Du lập tức ánh lên tia tò mò.

Vừa nhắc tới Bùi Tê Hàn, trên chân mày Quách Tiêu liền hiện lên vẻ bực bội khó chịu. Hắn chậc lưỡi một tiếng, chẳng thể giải thích rõ ràng, chỉ nói: “Tóm lại hắn là một tên quái thai yêu nghiệt, muội cứ ghét hắn là được rồi.”

Hứa Du Du đang định hỏi thêm vài câu nữa thì đã có người xuất hiện chen ngang, người tới chính là Thiệu Vân Trình.

“Sư muội, muội nói thử xem, rốt cuộc muội đã đắc tội hắn thế nào vậy?”

Thiệu Vân Trình đã sớm tới quảng trường Đông Vinh Điện, thấy hai người đang trò chuyện vui vẻ, bèn lắng nghe vài câu rồi mới bước tới hỏi xen vào.

Hứa Du Du rụt hai tay vào trong tay áo, khoanh tay trước ngực, hơi rầu rĩ đáp: “Tối qua muội lạnh tới mức chịu không nổi, muốn tìm Bùi sư huynh mượn chút tu vi để chống rét, kết quả là chọc giận hắn mất rồi.”