Chương 5

Tiểu Du Du có lẽ là một nhan khống, kể từ lúc nàng ta nằm úp bên cửa sổ nhìn thấy Bùi Tê Hàn thì bắt đầu thích thú mà lắc lư cái đầu nhỏ, chỉ khổ cho một mình Hứa Du Du đang đứng tại chỗ thấp thỏm kinh sợ, lập tức vội vàng lao ra khỏi cửa.

Trong sách, Bùi Tê Hàn vốn là người có lòng cảnh giác rất cao, nếu bị hắn phát hiện thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi, huống hồ nàng vẫn còn định đi tìm hắn mượn một chút tu vi để chống rét.

Hứa Du Du dựa theo con đường trong trí nhớ đi được nửa đường, nàng kinh ngạc phát hiện nơi ở của hai người rất gần nhau. Nếu không tính theo khoảng cách đi đường mà tính theo từng hộ cư trú, vậy thì nàng và Bùi Tê Hàn coi như là hàng xóm rồi. Nhưng còn chưa đợi Hứa Du Du tiếp tục suy nghĩ lung tung, nàng đã nghe thấy tiếng ngân nga hát nhỏ của Tiểu Du Du.

Trời ơi cứu mạng! Đây là đang sợ Bùi Tê Hàn không phát hiện ra nàng hay sao vậy!!!

Quả nhiên, ngay khoảnh khắc nghe thấy âm thanh đó, Bùi Tê Hàn lập tức cảnh giác nghiêng người, kiếm Kinh Nghê lập tức phá không lao tới. Hứa Du Du vừa kinh hoàng trong lòng, tức khắc mất luôn khả năng chia sẻ tầm nhìn với Tiểu Du Du.

Nhưng điều càng khiến Hứa Du Du đau đầu hơn chính là ánh mắt của Bùi Tê Hàn, vừa sắc bén vừa ẩn chứa sát khí. Thôi xong rồi, lần này cho nàng có năm cái miệng cũng không thể nào giải thích rõ được nữa.

Khi Hứa Du Du cầm đèn chạy tới Sóc Tuyết Cư, thì Bùi Tê Hàn đang đứng dưới mái hiên, tay cầm kiếm, chăm chú quan sát con búp bê gỗ nằm trên đất, chính là vị khách không mời vừa rồi đã bỏ mạng dưới kiếm của hắn.

“Đây là đồ của ngươi à?” Từ giọng nói của Bùi Tê Hàn không nghe ra vui giận, nhưng trong lòng Hứa Du Du vẫn rất thấp thỏm. Bị người khác phát hiện đang lén theo dõi thì tuyệt đối không phải chuyện tốt đẹp gì.

Nàng hít sâu một hơi, cắn răng đáp: “Vâng.”

Hứa Du Du cảm giác được ánh mắt dò xét của hắn, trong lòng nghĩ nếu cứ nhút nhát, e dè như vậy sẽ càng khiến hắn cho rằng nàng có ý đồ xấu. Thế là nàng dứt khoát thả lỏng tâm trí, thản nhiên mặc hắn quan sát.

Dù sao thì nàng cũng vốn chẳng có ác ý gì với hắn cả.

Dưới ánh mắt chăm chú của Bùi Tê Hàn, Hứa Du Du cúi xuống nhặt con búp bê gỗ dưới đất lên, phủi sạch tuyết còn bám trên người nó. Nàng đặt chiếc đèn l*иg xuống đất, trên không trung, gió tuyết vẫn chưa ngừng lại, khiến tóc của hai người phủ đầy bông tuyết. Hứa Du Du vừa sụt sịt mũi vừa lại gần hắn, thẹn thùng mỉm cười nói:

“Sư huynh, nghe sư phụ nói hôm nay là sinh thần của huynh, thứ này… tặng cho huynh.”

Sau khi Lục Tức đưa nàng tới chỗ ở, lời dặn dò duy nhất ông để lại cho nàng chính là: “Hôm nay là sinh thần hai mươi tuổi của sư huynh con.” Để lại một câu như thế rồi ông liền rời đi, khiến người ta luôn cảm giác ông đang ngầm ám chỉ điều gì đó.

Hôm nay là ngày hai mươi mốt tháng Chạp, tiết Đại Hàn.

Kể từ sau khoảnh khắc đề phòng sắc bén vừa rồi, trên mặt Bùi Tê Hàn đã trở lại dáng vẻ lãnh đạm không buồn không vui. Dưới ánh nến mờ nhạt từ chiếc đèn l*иg, khuôn mặt ấy chẳng hề tăng thêm chút độ ấm nào. Thấy Hứa Du Du đáng thương mong đợi bước lại gần, hắn cũng chỉ lạnh nhạt buông ra hai chữ: “Không cần”, rồi quay người định rời đi.

“Sư huynh, huynh đừng hiểu lầm, ban nãy ta không cố ý đâu. Con búp bê này cũng không có ác ý gì, ta cũng không biết vì sao nó lại chạy tới đây.” Hứa Du Du vội vàng giải thích: “Nghe nói sư huynh thích điêu khắc gỗ, thứ này coi như lễ gặp mặt ta tặng huynh vậy.”

Bùi Tê Hàn ngừng bước chân, không quay đầu lại, hỏi: “Ngươi là Khôi lỗi sư à?”

“Chắc là... không phải.”

Khôi lỗi sư sao? Hứa Du Du cảm thấy mình không giống cho lắm. Trong trí nhớ của nàng hoàn toàn không có chút ký ức nào liên quan tới khôi lỗi cả.

“Không cần, mời về đi.” Bùi Tê Hàn cự tuyệt, bước lên bậc thềm vào phòng, mở miệng hạ lệnh tiễn khách.

Hứa Du Du nhớ lại khung cảnh bên trong căn phòng mà Tiểu Du Du vừa nhìn thấy, bày biện hết sức đơn giản, hay nói cách khác chính là sơ sài đến mức đáng thương. Ngoài vài vật dụng thiết yếu ra, căn phòng ấy trống trải đến lạ thường, thậm chí không có lấy một món đồ gỗ điêu khắc nào, hoàn toàn không liên tưởng nổi đến hình ảnh hắn điên cuồng điêu khắc gỗ trong nguyên tác.

Lẽ nào kiếm tu nào cũng nghèo kiết xác như vậy, chẳng mua nổi món đồ gỗ mà hắn thích hay sao?

“Sư huynh, chờ một chút! Nếu huynh không thích cái này, ngày mai ta sẽ đổi cho huynh một món mới.” Hứa Du Du vội vàng gọi hắn lại, đồng thời nói rõ mục đích chính của mình: “Sư huynh, tu vi ta quá thấp, không thể chống lạnh được, huynh có thể cho ta mượn một ít tu vi để giữ ấm không? Sau này nếu có việc gì cần ta giúp, ta cũng nhất định sẽ tận lực giúp đỡ huynh!”

Bùi Tê Hàn hơi nghiêng người, đứng trên bậc thềm cao, ánh mắt lạnh nhạt nhìn xuống. Thị lực của hắn vào ban đêm cực tốt, nữ tử trước mắt mái tóc phủ đầy băng tuyết, bàn tay cầm đèn l*иg đã đông đến đỏ bừng, cả người đang run lên trong gió rét.

Tiểu sư muội mới đến này trông vô cùng chật vật, chỉ có đôi mắt là vẫn sáng rõ. Nàng đang cười, có lẽ là đang mong đợi hắn sẽ giúp đỡ nàng, hoặc có lẽ là đang cố thể hiện thiện ý với hắn.

Nhưng những chuyện này thì có liên quan gì tới hắn cơ chứ?

Hắn không cần sự giúp đỡ nhỏ bé vô nghĩa của nàng, cho nên hắn cũng sẽ chẳng dành cho nàng chút lòng thương hại nào.

Hứa Du Du tận mắt nhìn thấy Bùi Tê Hàn tiến vào trong phòng mà chẳng hề do dự. Hắn không chịu giúp nàng, đó vốn là chuyện hoàn toàn nằm trong dự liệu. Ban đầu nàng vốn nghĩ rằng nếu Bùi Tê Hàn nhận lấy con búp bê gỗ của nàng, rồi sau đó nàng lại mượn chút tu vi của hắn, như vậy coi như nàng thiếu hắn một ân tình. Ân tình thứ này phải có qua có lại mới thú vị, nàng cũng có thể nhân dịp đó kéo gần khoảng cách với Bùi Tê Hàn thêm một chút.

Chỉ có điều, Bùi Tê Hàn rốt cuộc vẫn là Bùi Tê Hàn, hắn sẽ không hành động theo suy nghĩ của Hứa Du Du.

Haizz... Hứa Du Du trong lòng ngột ngạt thở dài một hơi, hắn thật sự quá lạnh nhạt, đến một câu dư thừa cũng chẳng muốn nói với nàng. Từ nhỏ tới lớn, nàng chưa từng bị đối xử lạnh nhạt tới mức này bao giờ.

Vừa rồi hắn đứng từ trên cao nhìn xuống nàng, phía sau hắn là gió tuyết rét lạnh không ngừng thổi, cộng thêm vẻ lạnh lùng và ngạo nghễ của hắn, khiến trong thoáng chốc Hứa Du Du cảm thấy khoảng cách giữa nàng và hắn xa tận ngàn vạn dặm.

Hắn ở trên đỉnh núi, cũng chính là đứng giữa tầng mây cao vời vợi. So với hắn, nói nàng là một con kiến hôi cũng không quá đáng.

Bỗng nhiên nàng hiểu rõ, vì sao đệ tử Đồng Lâm Sơn lại bàn luận về hắn như thế sau lưng.

“Sư huynh, ta sẽ để con búp bê gỗ này bên ngoài cửa sổ của huynh nhé.” Hứa Du Du đặt con búp bê xuống xong, nhặt lại chiếc đèn l*иg trên đất, cúi đầu chống chọi với gió tuyết, men theo đường cũ quay trở về.

Hắn vừa lạnh lùng lại vừa mạnh mẽ như vậy, Hứa Du Du có chút tò mò, rốt cuộc một người như thế làm sao lại rơi vào hoàn cảnh kia, đồ sát cả ngàn người, cố chấp điên cuồng đến mất cả lý trí.

Trên đường trở về, Hứa Du Du lại nghĩ thông suốt, tự mình đơn phương hòa giải với Bùi Tê Hàn.

Đối diện với một người như Bùi Tê Hàn, nếu nàng không chủ động hơn chút nữa, chỉ e quan hệ giữa hai người sẽ chẳng bao giờ có thể cải thiện nổi. Hơn nữa, sau chuyện vừa xảy ra, nói không chừng hắn đã sinh ra hiểu lầm với nàng rồi. Chưa kể nàng còn có mục tiêu quan trọng là ngăn cản hắn hắc hóa nữa.

Mặt khác, ngay cả nguyên nhân dẫn đến việc hắn hắc hóa là gì nàng còn chưa rõ, xem ra chuyện này đường dài trắc trở, phải từ từ mà tính.

Sư phụ đêm nay lại bế quan, nơi ở của các vị sư huynh nàng cũng không biết, vậy nên đêm nay nàng chỉ còn cách cố gắng chịu đựng mà vượt qua.

Gió lạnh như dao, thổi rơi con búp bê gỗ đặt trên bệ cửa sổ xuống đất, phủ lên người nó một chiếc áo lạnh bằng tuyết, chìm lấp mất dấu vết.