Chương 38

“Muội quan tâm cái tên phế vật kia làm gì vậy? Chẳng lẽ thật sự nhìn trúng hắn rồi sao? Sư muội, muội đừng có mà quên rằng hắn từng muốn gϊếŧ muội đấy.”

Lời nói của Quách Tiêu thoang thoảng mang theo một chút chua chát khó nhận ra.

Lúc này đây, Hứa Du Du cực kỳ cảm kích Lục Tức đã cho nàng một lý do cực kỳ chính đáng và “chính thức”. Nàng nhìn về phía mọi người, giải thích rõ nguyên ủy: “Đây là nhiệm vụ sư phụ giao cho ta, bảo ta phải theo sát nhị sư huynh và không được rời nửa bước.”

Nghe vậy, ba người có mặt lập tức im lặng.

Quách Tiêu xoa xoa cằm mình, trầm ngâm nói: “Sư tôn bảo muội phải theo sát nhị sư huynh không rời, chẳng lẽ là muốn muội giám sát hắn?”

“...”

Giám sát? Nàng chưa từng nghĩ đến chuyện đó bao giờ.

Hứa Du Du không biết phải đáp lại thế nào, căn phòng tối mờ mờ ánh nến thoáng chốc rơi vào một sự im lặng càng thêm quái dị. Nói thật lòng, chính nàng cũng không hiểu nổi ý đồ của Lục Tức khi làm vậy. Kể từ ngày nàng lên Đồng Lâm Sơn, Hứa Du Du luôn cảm thấy Lục Tức mỗi lần đều cố ý hoặc vô tình nhắc đến Bùi Tê Hàn trước mặt nàng, lại còn thích đẩy nàng về phía Bùi Tê Hàn.

“Phương pháp thì có, chỉ là hơi phiền phức thôi.” Thiệu Vân Trình nhúng ngón tay vào nước trà, vẽ trên mặt bàn một đồ hình đơn giản, trầm giọng nói: “Truy tung trận.”

Hạ Sinh bên cạnh nhướng mày: “Truy tung trận? Loại trận pháp này tiêu hao cực kỳ tâm huyết của người thi triển, chỉ cần sơ sẩy một chút là có nguy cơ tẩu hỏa nhập ma đấy. Thiệu sư huynh, huynh chắc chắn muốn dùng truy tung trận chứ?”

“A? Nghiêm trọng đến vậy sao?” Hứa Du Du do dự nói: “Thế thì thôi, để ta nghĩ cách khác vậy.”

“Không sao.” Thiệu Vân Trình vận linh lực, vung tay một cái khiến vết nước trà trên bàn lập tức bốc hơi khô ráo: “Trận pháp này ta đã thử qua một lần, tuy có hao tổn tâm thần một chút nhưng tuyệt đối không nguy hiểm, các ngươi cứ yên tâm. Đây là nhiệm vụ sư tôn giao cho tiểu sư muội, chúng ta đương nhiên phải giúp nàng hoàn thành.”

.

Ngoài phòng, Hứa Du Du đứng dưới mái hiên nhìn mưa rơi. Thiệu Vân Trình đang ở trong chuẩn bị trận pháp truy tung cho nàng. Mưa như trút nước không hề ngớt, những hạt mưa xiên xéo tạt vào mặt nàng đau rát, trời tối sầm lại đến mức đáng sợ. Nàng nghiêng đầu nhìn về phía chuồng ngựa. Lạ thật, sao lại thiếu mất một người?

Lúc này chỉ còn người vợ ôm tay run rẩy trong gió lạnh, còn người chồng mặt đen sì của nàng ta thì không thấy bóng dáng đâu nữa.

Trong địa giới Nguyên Chiếu thành, gió giật mưa giông dữ dội. Những cây cổ thụ cao vυ"t thẳng tắp ngoài khách điếm bị gió rít gào quật đứt ngang. Gió lạnh ùa vào như điên cuồng, Hứa Du Du tựa vào khung cửa, chuông bạc nhỏ đeo ở thắt lưng khẽ rung lên leng keng không dứt.

Nàng thấy y phục của phụ nhân kia đã ướt sũng, dáng vẻ trông thực sự đáng thương. Thế nên ngay trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, nàng liền mời nàng ta vào, sắp xếp cho nàng ta nghỉ ngơi trong một gian riêng trên lầu hai, không để nàng ta gặp mặt mọi người.

Thiệu Vân Trình ngẩng đầu liếc nhìn nàng một cái, coi như ngầm đồng ý với hành động của nàng, rồi tiếp tục vẽ trận pháp. Vì vậy mọi người cũng không nói gì thêm, ngay cả Quách Tiêu vốn ban đầu đóng vai ác nhân cũng chỉ trêu chọc một câu: “Tiểu sư muội thiện lương thế này, trông chẳng giống đệ tử Đồng Lâm sơn chúng ta chút nào, nhìn dáng vẻ cứ như tiểu thiện nhân của Thất Thiện môn ấy.”

“Ơ, ta cũng chỉ thấy nàng ta đáng thương thôi mà.” Hứa Du Du đáp lại lời trêu ghẹo của Quách Tiêu: “Huống chi, sư huynh không thấy Nguyên Chiếu thành này rất kỳ quái sao? Người ở đây ai nấy đều thần kinh căng thẳng, ta giúp nàng ta cũng là muốn hỏi thăm tình hình từ miệng nàng ta thôi.”

“Tiểu sư muội, không ngờ muội lại nhiệt tình thế đấy.” Hạ Sinh không biết từ đâu lôi ra được một vò rượu, múc một muôi đổ vào bát nhấp thử một ngụm, vẻ mặt ghét bỏ hết sức. Rượu này chát xít, khó uống kinh khủng.

“Ở Đồng Lâm Sơn thì lo chuyện của Bùi Tê Hàn, đến Nguyên Chiếu thành này lại lo chuyện của dân cư. Muội còn nhớ chúng ta đến đây để làm gì không đấy?” Hạ Sinh nhẩn nha nói.

“Ai bảo ta muốn xen vào đâu, chỉ hỏi vài câu thôi thì cũng không được à?”

Tên Nguyên Chiếu thành này nghe quen quen tai, hình như trong nguyên tác có nhắc qua một chi tiết nhỏ nào đó, nhưng nàng nhất thời không nhớ ra, chắc cũng không phải tình tiết quan trọng gì.

“À đúng rồi, chồng nàng ta mất tích rồi.” Hứa Du Du nghiêm mặt nói: “Hành vi của chúng ta lúc trước quá đáng lắm, ta sợ hắn đi tìm người gây phiền phức cho chúng ta.”

Quách Tiêu tìm được một chiếc ô và một bộ đấu lạp tấu y (1) đưa cho nàng: “Này, chọn một cái đi.”

Thấy mọi người chẳng coi lời mình nói ra gì, Hứa Du Du tiện tay cầm lấy chiếc ô trong tay Quách Tiêu, rồi lại nhấn mạnh lần nữa: “Các vị sư huynh, mọi người cẩn thận một chút đi. Ta sợ hắn ngầm giở trò đấy.”

Quách Tiêu cùng mấy người kia hoàn toàn không để tâm:

“Chúng ta ở đây toàn là tu sĩ Kim Đan kỳ trở lên. Còn hắn bất quá chỉ là một tên thôn phu thì có gì đáng sợ? Đợi mưa tạnh là chúng ta lên đường ngay, chắc cũng chẳng ở lại bao lâu đâu.”

Hạ Sinh nghe vậy cười cười với Hứa Du Du: “Nếu muội đã nghĩ vậy từ sớm thì vừa nãy càng không nên đón phụ nhân kia vào. Chúng ta làm ác nhân thì có nguyên tắc của ác nhân. Làm ác được nửa chừng rồi lại bù đắp, thì người ta sẽ không cảm kích muội đâu đấy.”

Nghe hắn nói bóng nói gió, Hứa Du Du bĩu môi đáp: “Ta nào có trông mong nàng ta cảm kích ta đâu. Ta chỉ làm việc mình muốn làm thôi.”

-

(1) Đấu lạp: Nón lá rộng vành, thường đan bằng tre hoặc lá, che được cả phần vai và mặt. Loại nón này hay thấy trong phim cổ trang.

Tấu y: Áo khoác chống mưa làm từ lá cây hoặc rơm rạ bện lại, khoác bên ngoài quần áo để nước mưa không thấm vào.