Từ Đồng Lâm Sơn đến Thương Cốc ngự kiếm chỉ mất hai ngày, chỉ là vận khí bọn họ không tốt, giữa đường gặp phải thời tiết giông sấm, tiếng sấm rền vang từ xa tới gần, để tránh khỏi bị sét đánh cháy khét thành thịt khô, cả đoàn đành buộc phải hạ cánh.
Họ hạ xuống một nơi tên là thành Nguyên Chiếu. Cư dân bản địa nơi đây hình như không mấy hoan nghênh người ngoài, vừa thấy họ đã vội vàng bảo vệ con cái trong nhà, tránh đường đi vòng, y như gặp phải ma giữa ban ngày.
Cửa lớn của khách điếm đều đóng kín, cả đoàn người ngay cả một nơi đặt chân cũng không tìm ra được. Mây đen nặng nề phủ đầy trời, cơn mưa lớn sắp sửa trút xuống.
Hứa Du Du đã dự liệu được cảnh tượng tất cả sẽ bị mưa xối thành những con gà rớt nước, liền đề nghị với Thiệu Vân Trình: “Thiệu sư huynh, hay là chúng ta tìm một chỗ vắng vẻ dựng lều tránh mưa đi? Trong túi càn khôn của Hạ Sinh chắc chắn có thứ này đấy.”
“Ai là Hạ Sinh hả? Không phải chỉ là lấy của muội năm lượng thôi sao? Ngay cả sư huynh cũng chẳng chịu gọi nữa à?” Hạ Sinh nghe được đối thoại giữa hai người, bèn chen vào nói: “Trong túi càn khôn của ta đúng là có thứ này, nhưng không cần phiền phức thế đâu, Quách Tiêu đã xử lý xong rồi.”
Hứa Du Du ngạc nhiên thốt lên: “Nhanh vậy á?”
Người dân nơi này hoàn toàn không thể tiếp cận được, ngay cả lời cũng chẳng buồn đáp, trên gương mặt ai ai cũng hiện rõ sự sợ hãi, cả thành trấn toát ra một loại khí tức vô cùng quái dị.
Hạ Sinh gật gù nói: “Đi lại chốn giang hồ thì cần phải có chút thủ đoạn.”
Một lát sau, Hứa Du Du đã hiểu ra thủ đoạn mà bọn họ nói là gì.
Quách Tiêu không hề tìm được nơi nào có thể đặt chân nghỉ ngơi, mà dứt khoát dùng bạo lực đạp tung cửa một khách điếm, rút kiếm đeo bên hông, thẳng tay đuổi chủ quán đi rồi mới có được chỗ trú chân. Cả nhóm bọn họ không một ai dị nghị gì cả. Khi nàng tới, cặp vợ chồng kia trên người đều mang thương tích, vẫn cố sức bám lấy ngạch cửa, không chịu rời đi.
Hứa Du Du có phần ngẩn ngơ. Hóa ra thân phận “tiểu yêu nữ” ở Đồng Lâm Sơn không phải chỉ để vui đùa thôi đâu, tà ma ngoại đạo thật sự là chẳng biết lễ nghĩa gì cả.
Thấy Quách Tiêu chuẩn bị vung kiếm chặt tay hai người nọ, Hứa Du Du tiến lên đè kiếm trong tay Quách Tiêu xuống, nhẹ giọng nói: “Sư huynh, thôi bỏ đi, ta thấy bọn họ cũng rất đáng thương mà.”
Quách Tiêu nhìn nàng một cái, thu kiếm về rồi chỉ vào đôi phu thê kia quát lớn: “Nghe thấy chưa, thức thời thì mau cút xa ra một chút. Nếu còn tới gây cản trở nữa, cẩn thận kiếm trong tay ta không có mắt đấy!”
“Sư đệ!” Thiệu Vân Trình có lẽ nhìn không thuận mắt việc Quách Tiêu cậy kiếm hung hăng dọa nạt người khác, bèn lấy túi tiền đeo bên hông xuống, ném về phía đôi phu thê kia, giọng điệu điềm tĩnh như thường lệ: “Phiền nhị vị tìm một chỗ ở khác vậy, bọn ta chỉ trọ lại một đêm rồi đi ngay, số bạc này xem như tiền thuê phòng và bồi thường.”
Hứa Du Du nhìn hắn, cảm thấy Thiệu Vân Trình ở một phương diện nào đó khá giống Lục Tức, đều thuộc kiểu người nhìn bề ngoài thì ôn hòa, dễ gần, nhưng thực chất lại sâu không thấy đáy. Hai vợ chồng kia nhận lấy túi tiền, người vợ kéo tay chồng định rời đi, song trong mắt người chồng một nửa là sợ hãi, một nửa là phẫn nộ, vẫn còn đứng chần chừ tại chỗ.
“Sư huynh ta nói đúng đó, chúng ta chỉ ở một đêm rồi sẽ đi ngay, sau đêm nay quán trọ này vẫn là của các người, bọn ta không hề có ý muốn chiếm đoạt đâu.” Hứa Du Du mở miệng giải thích.
Thế nhưng hai người kia thân đơn thế yếu, không có nơi nào phát tiết, chẳng bao lâu sau đành dìu nhau rời đi. Có lẽ họ thực sự chẳng còn nơi nào để đi nữa rồi, Hứa Du Du thấy hai người nọ đi tới chuồng ngựa cách đó không xa, ngồi xuống đống cỏ khô, ánh mắt xa xăm vẫn hướng về phía khách điếm này.
Hay là đưa người ta quay trở lại nhỉ? Trong đầu Hứa Du Du bỗng nảy lên suy nghĩ này.
“Sư muội, còn nhìn cái gì thế?” Quách Tiêu tiến sát lại gần nàng hỏi. Hứa Du Du vội vàng lui lại, giữ khoảng cách với hắn, chẳng ngờ Quách Tiêu không những không giận mà còn cười hỏi: “Thế đã giận rồi à? Cảm thấy sư huynh ngang ngược vô lý đúng không?”
“Không có.” Hứa Du Du nói.
“Thật không có?”
“Thật không có.”
Quách Tiêu khom người xuống đối diện với nàng, như thể muốn thu hết từng biểu cảm nhỏ nhất trên mặt nàng vào trong mắt, nói: “Rõ ràng là giận rồi, sư huynh giờ sẽ đi chém hai kẻ kia để giúp sư muội hả giận ngay.”
Nói xong, hắn liền xách kiếm định đi thật. Hứa Du Du hoảng hốt vội vàng giữ hắn lại, cuống quýt nói: “Sư huynh, huynh làm gì vậy?”
Thôi vậy, giữ khoảng cách với bọn họ một chút vẫn an toàn hơn.
“Chỉ đùa chút thôi, vậy mà muội cũng tin thật à?” Nhìn dáng vẻ hoảng hốt gấp gáp của Hứa Du Du, Quách Tiêu liền bật cười. Thiệu Vân Trình đang ngồi nghỉ tạm bên bàn rượu kê san sát trong khách điếm, nghe thấy câu đùa của hai người liền cau mày nói: “Quách Tiêu, lời sư tôn căn dặn đừng quên, làm gì cũng nên khiêm nhường, không được vô cớ gây chuyện thị phi.”
“Được rồi, được rồi, biết rồi mà.” Quách Tiêu vừa kéo Hứa Du Du đi vào trong điện, vừa lẩm bẩm: “Đã nhẫn nhịn biết bao nhiêu năm rồi, cái quy củ vớ vẩn này vẫn chẳng chịu sửa đổi gì cả.”
Cuối cùng, hắn lại nhìn về phía Hứa Du Du: “Tiểu sư muội, mặc bộ đồ tiểu yêu nữ này theo sư huynh ra ngoài gϊếŧ vài người chơi thử thì thế nào?”
Hứa Du Du “Eo ôi” một tiếng, vẻ mặt tỏ rõ sự chán ghét: “Sao lúc ở Đồng Lâm Sơn không thấy huynh có cái thú vui ác độc này?”
Nàng thật sự chẳng dám gϊếŧ người. Giờ đây tận mắt thấy những hành vi của Quách Tiêu, nàng càng cảm thấy thiếu sự đồng cảm đối với thân phận hiện tại của chính mình.
Quách Tiêu còn muốn nói thêm điều gì nữa, nhưng chỉ một ánh mắt của Thiệu Vân Trình đã khiến hắn im lặng ngay lập tức. Thời tiết ngày càng trở nên u ám, ngoài trời âm u, tiếng mưa lớn tí tách liên tục vọng vào tai mọi người.
Mưa giông gió giật, oi bức khó chịu.
Bên trong cửa, mười hai đệ tử đang ngồi vây quanh bàn nghỉ ngơi, ba người khác thì xuống bếp nấu cơm. Trên bàn thắp nến sáng, Hứa Du Du nhìn quanh không thấy Bùi Tê Hàn đâu, bèn quay sang Thiệu Vân Trình ở phía bàn đối diện dò hỏi tình hình: “Thiệu sư huynh, sao không thấy Bùi sư huynh đâu nhỉ?”
“Chúng ta vì mưa giông mà hạ cánh khẩn cấp, còn hắn thì chẳng dừng lại, cứ thế ngự kiếm bay thẳng về phía trước. Hiện giờ cụ thể đang ở đâu, chúng ta cũng không biết được.” Thiệu Vân Trình đáp lời đúng sự thật.
Hứa Du Du nhấp một ngụm trà, trong miệng lan tỏa vị đắng chát của loại trà rẻ tiền, nàng khẽ thở dài nói: “Như vậy chẳng phải rất nguy hiểm sao?”
“Đúng là rất nguy hiểm.”
Quách Tiêu khó chịu nhất là thấy Hứa Du Du dò hỏi tin tức về Bùi Tê Hàn, vừa nghe thấy đã không nhịn được muốn châm chọc vài câu: “Muội hỏi thăm cái tên kia làm gì chứ? Hắn với chúng ta đâu có giống nhau. Sư tôn năm nay cũng thật kỳ lạ, tự nhiên lại thu nhận một con thỏ trắng nhỏ vừa hiền lành vừa lương thiện như muội vào cửa.”
Hứa Du Du bĩu môi chẹp chẹp vài tiếng: “Có vấn đề à?”
Hạ Sinh ở bên cạnh xen vào nói: “Quách Tiêu, ngươi bớt nói vài câu đi, coi chừng lại chọc tiểu sư muội của ngươi nổi giận đấy.”
Hứa Du Du chẳng buồn để ý tới lời đùa cợt của bọn họ, tiếp tục hỏi Thiệu Vân Trình: “Vậy chúng ta có cách nào để tìm Bùi sư huynh về không?”