Trên quảng trường, những tu sĩ có thể ngự kiếm phi hành đều đã chuẩn bị xong xuôi, đối diện với ánh mắt có phần thúc giục của các đệ tử xung quanh, Hứa Du Du chỉ đành cúi đầu nhìn đôi giày hơi bẩn của mình, viền giày còn bám một vòng đất bùn.
Tu vi của tu sĩ càng cao, bước chân cũng sẽ càng nhẹ nhàng. Ánh mắt Hứa Du Du không tự chủ được mà nhìn về phía đôi giày của Bùi Tê Hàn: Chỉnh tề, sạch sẽ, giống như con người hắn vậy, không nhiễm lấy một hạt bụi nhỏ. Hôm nay, Bùi Tê Hàn không khoác trên mình bộ y phục trắng thường ngày nữa, thay vào đó là một bộ hắc y gọn gàng, dứt khoát.
Có thể mặc sắc đen thành dáng vẻ lạnh lùng, cao ngạo tựa băng sương đến như vậy, hắn quả là người đầu tiên.
“Kinh Nghê không thích người ngoài, nó không muốn.”
Nàng vừa mới bước đến gần Bùi Tê Hàn, thanh kiếm Kinh Nghê dưới chân hắn đã tản ra khí lạnh càng thêm bức người, rõ ràng là một bộ dáng muốn đuổi khách.
Chỉ một câu ngắn gọn như vậy, Bùi Tê Hàn đã cự tuyệt nàng. Hứa Du Du cũng chẳng cảm thấy ngạc nhiên gì, chỉ "Ồ" một tiếng, rồi lon ton chạy về bên cạnh Lục Tức, bẩm báo rõ thực tình: “Sư phụ, sư huynh hắn mắc chứng sạch sẽ, con vẫn là không nên miễn cưỡng làm hắn chán ghét thì hơn.”
Vốn dĩ Bùi Tê Hàn đã ghét nàng đủ rồi, Hứa Du Du thầm lẩm bẩm trong lòng.
Lục Tức nhìn dáng vẻ gượng gạo của hai người, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ dùng giọng điệu bình thản nói với Hứa Du Du: “Vậy lúc khởi hành đến Thương Cốc, con tùy ý tìm một vị sư huynh nào đó mang theo con đi cũng được. Lần săn yêu này, vi sư không yêu cầu con phải săn được bất kỳ viên yêu đan nào, chỉ có duy nhất một điều con cần phải nhớ kỹ: Sau khi tới Thương Cốc, con nhất định phải luôn luôn bám sát đại sư huynh của con.”
“Hả?” Nàng không nghe nhầm chứ, Lục Tức đang bảo nàng làm cái đuôi của Bùi Tê Hàn sao?
Hứa Du Du khó xử nói: “Sư phụ à, hay là người đổi người khác đi. Sư huynh hắn thực sự không ưa con chút nào cả, người bảo con đi theo hắn, chẳng phải là đẩy con vào hố lửa hay sao?”
“Làm sao có chuyện đó được? Hơn nữa, chiếc Linh Lung Trạc vi sư đưa cho con đâu phải vật bày trí. Không cần nói nhiều nữa, mau đi đi, đừng làm lỡ thời gian, các sư huynh của con đã chờ lâu lắm rồi.” Lục Tức chỉ bằng một câu đã tiễn nàng đi, lại còn bổ sung thêm: “Đợi con trở về, sư phụ mỗi tháng sẽ tăng cho con thêm mười lượng bạc.”
Hứa Du Du bất đắc dĩ, đành phải leo lên phi kiếm của Hạ Sinh để bay tới Thương Cốc.
Hạ Sinh ngự kiếm rất ổn định, cho nên tốc độ vô cùng chậm chạp. Hứa Du Du chỉ thấy những người khác vèo vèo hai cái đã biến mất không thấy bóng dáng, chỉ riêng bọn họ vẫn đủng đỉnh chậm rãi làm chiếc đuôi nhỏ ở cuối đoàn người.
Trên đường đi, Hứa Du Du túm lấy áo của Hạ Sinh, nghiêng đầu nhìn về phía trước, chỉ lờ mờ trông thấy một chấm nhỏ màu đen ở xa xa, còn bóng dáng của Bùi Tê Hàn thì lại càng chẳng thấy đâu, nàng bèn nói: “Hạ sư huynh, tốc độ của huynh cũng quá tệ rồi đấy, thế mà còn dám lấy của ta năm lượng bạc? Chậm thế này có khi nào mất dấu luôn không?”
“Sư phụ đã hứa khi săn yêu trở về, mỗi tháng sẽ thêm cho muội mười lượng bạc, chẳng phải muội thừa tiền rồi sao, còn so đo với ta chút tiền này à?” Hạ Sinh cậy có chỗ dựa mà không sợ hãi đáp trả: “Tiểu sư muội à, muội tốt nhất đừng đắc tội ta, bằng không ta ném muội lại giữa đường, đến lúc đó muốn khóc cũng chẳng có chỗ mà khóc đâu.”
Dám uy hϊếp nàng à? Hứa Du Du hừ lạnh một tiếng, ngay cả sư huynh cũng chẳng thèm gọi nữa: “Hạ Sinh, làm ăn phải có đạo đức, huynh mà dám vứt ta lại thì đừng hòng nhận được tiền nữa nhé!”
Hạ Sinh bấm quyết, mắt nhìn thẳng về phía trước, nói năng tranh cãi thì hắn nào phải là đối thủ của nàng, thế nên đành chịu thua: “Lời nói đùa vậy mà muội cũng tưởng thật à? Đệ tử cưng của sư phụ, ta nào dám vứt muội lại chứ?”
“Hừ, sư huynh biết là tốt rồi.” Hứa Du Du bỗng nhiên trông thấy có một tu sĩ ngự kiếm từ phía đối diện bay về phía bọn họ, nàng nheo mắt nhìn kỹ, hỏi: “Người đó là ai vậy?”
Chỉ trong chớp mắt là vị kiếm tu đó đã tới ngay bên cạnh họ, thuận thế ngoặt một cái rồi bay song song trên không trung cùng bọn họ.
“Còn ai vào đây nữa, là Quách sư huynh của muội đây chứ ai. Lúc nãy ở quảng trường không thấy muội, nghe nói là Hạ Sinh dẫn muội theo, nên giờ ta qua đây xem thế nào.” Quách Tiêu liếc nhìn Hứa Du Du, trong mắt thoáng qua một tia kinh diễm: “Hôm nay tiểu sư muội ăn mặc đặc biệt thật đấy!”
Hôm nay Hứa Du Du vận một bộ váy ngắn tay áo màu tím đậm, hoa văn trên y phục vô cùng phức tạp, bên ngực và hai bên cánh tay treo những món trang sức bằng bạc leng keng rung động, trên vầng trán sáng bóng còn điểm một món phụ kiện chế từ đá xanh ngọc, mấy lọn tóc tết từ phía sau tai buông xuống mềm mại. Xinh đẹp linh lợi, đáng yêu hoạt bát, chỉ mới liếc mắt qua trang phục này thôi, người ta đã liền nghĩ ngay trong đầu rằng đây chẳng phải là tiểu yêu nữ nhà ai lại xuống núi quậy phá hay sao?
“Tất nhiên rồi, bộ đồ "tiểu yêu nữ" này của muội trông được lắm đúng không? Quả nhiên vẫn là Quách sư huynh có mắt nhìn người. Vừa rồi còn có kẻ nào đó bảo muội ăn mặc hoa hòe hoa sói kia kìa, chậc chậc.” Hứa Du Du vỗ vỗ vai Hạ Sinh, khuôn mặt ra vẻ tiếc nuối nói: “Hạ sư huynh à, huynh mà cứ thế này thì tương lai sẽ chẳng tìm nổi đạo lữ đâu.”
“Tiểu sư muội, muội lắm lời như vậy, sư tôn không chê muội phiền sao?” Hạ Sinh một câu liền thành công khiến Hứa Du Du cứng họng.
Hứa Du Du: “?”
Nàng nói nhiều hồi nào cơ chứ?