Chương 35

Đợi đến khi phản ứng lại, nàng cau mày nói: “Huynh... Huynh chẳng phải đang làm khó ta sao? Hơn nữa, ta và Quách sư huynh không thù không oán...”

Hứa Du Du nghẹn lời, không biết nên trả lời thế nào. Hai tháng không gặp, dường như Bùi Tê Hàn đã trở nên sắc bén hơn trước đôi chút. Lẽ nào đây chính là lý do mà ánh mắt hắn nhìn nàng trong đại điện hôm ấy lại thay đổi như thế?

“Không làm được à?” Trong lời hắn có ý chế giễu.

“Ừm.” Hứa Du Du gật đầu thật mạnh. Yêu cầu này của Bùi Tê Hàn rõ ràng là đang trêu đùa nàng. Nàng nhỏ giọng nói với hắn: “Ta không biết gϊếŧ người nên đổi cái khác được không?”

Hứa Du Du chăm chú nhìn mới nhận ra khóe môi Bùi Tê Hàn khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Giọng nói của hắn lạnh lẽo, ẩn chứa chút bi thương: “Nếu ta không đổi thì sao?”

Hứa Du Du hé miệng muốn nói nhưng lại thôi. Nàng không hiểu vì sao mới có hai tháng mà Bùi Tê Hàn lại trở nên khó tiếp cận hơn cả ban đầu, càng khó để nói chuyện hay giao tiếp hơn nữa. Bây giờ hắn giống như một con nhím đầy gai nhọn khiến nàng không biết phải xuống tay từ đâu.

“Xin lỗi sư huynh, ta không làm được.” Hứa Du Du cắn răng đáp lại.

Bùi Tê Hàn thu ánh mắt đang nhìn nàng, cười lạnh một tiếng rồi bỏ đi. Hứa Du Du đứng ngẩn ra tại chỗ, lòng đầy mờ mịt.

Bóng dáng hắn càng lúc càng xa, dần dần khuất hẳn. Lúc này Hứa Du Du mới gọi Tư Ngọc ra, nhéo nhéo mi tâm, giọng cầu cứu: “Phải làm sao bây giờ, càng lúc hắn càng bài xích ta rồi? Chẳng lẽ là bởi vì trên tay ta có vòng Linh Lung, hắn biết rõ không gϊếŧ nổi ta, nên cố ý làm khó ta sao?”

Tư Ngọc trầm mặc một hồi mới trả lời nàng: [Xin lỗi Du Du, chuyện này Tư Ngọc cũng không thể biết được.]

“Haiz, được rồi.” Hứa Du Du thu kiếm lại, lần nữa gặp thất bại trước mặt Bùi Tê Hàn, chỉ đành thở dài cảm khái: “Lòng nam nhân, mò kim đáy bể. Hai ngày này ta vẫn nên tránh mặt đừng xuất hiện trước mắt hắn, kẻo hắn lại càng thêm chán ghét.”

Hứa Du Du cầm thanh kiếm nhẹ tênh trong tay, tự lẩm bẩm: “Thứ Lục Tức đưa chắc chắn là đồ tốt, vừa nãy ta còn định lấy Bùi Tê Hàn ra thử kiếm đấy.”

Tư Ngọc: [?]

[Thảo nào ngươi bỗng nhiên tích cực thế, hóa ra là có ý đồ này.] Tư Ngọc bất lực nhắc nhở nàng: [Du Du, ngươi muốn về nhà thì vẫn nên nghiêm túc đối đãi với hắn mới được, nếu không thì sự việc chỉ ngày càng tệ hơn thôi.]

“Yên tâm đi, ta biết rồi.” Không biết lời của Tư Ngọc có lọt vào tai Hứa Du Du hay không, nàng đột nhiên vỗ đầu một cái, hớn hở nói: “Đúng rồi, ta phải đặt cho thanh kiếm này một cái tên mới được!”

Chớp mắt đã ba ngày trôi qua, hôm nay chính là ngày toàn bộ đệ tử môn phái Đồng Lâm sơn tiến về Thương Cốc tham gia cuộc săn yêu thú.

Lục Tức từng căn dặn, hôm nay tất cả đệ tử phải tập hợp tại Đông Vinh điện vào giờ Thìn. Hứa Du Du dậy từ rất sớm, trời vừa hửng sáng nàng đã ra khỏi cửa, vừa bước ra liền gặp Bùi Tê Hàn đang đi phía trước. Nàng không còn hấp tấp chạy lên chào hỏi hắn như trước nữa, chỉ cẩn thận dè dặt giữ một khoảng cách nhất định với hắn, hơn nữa bước chân còn nhẹ nhàng vô cùng, sợ sẽ làm kinh động đến hắn.

Đi được một đoạn, Hứa Du Du thấy Bùi Tê Hàn ở phía trước dừng bước một thoáng, sau đó hắn lại dời chân, tiếp tục đi về phía trước. Ban đầu, Hứa Du Du còn tưởng hắn dẫm phải thứ gì đó không sạch sẽ, cho đến khi nàng cũng bước tới chỗ đó.

Núi Đồng Lâm đầu xuân đang đón lấy ánh nắng mặt trời, tuyết tích tụ dần tan đi, hiện giờ chỉ còn lại rất ít nơi lưu giữ một lớp tuyết mỏng manh, ví dụ như nơi nàng vừa đặt chân xuống lúc này.

Xúc cảm dường như có chút khác biệt, lúc đặt chân xuống Hứa Du Du không dùng nhiều sức lắm, nàng hơi nâng chân lên, lớp tuyết mỏng bị dính vào đế giày, làm lộ ra mặt đất vốn có.

Ở chỗ này mọc lên một cây dây leo nhỏ yếu ớt, nó bò sát trên mặt đất, chiều dài chỉ bằng nửa đốt ngón tay của nàng. Ngay chính giữa màu xanh non ấy có một bông hoa nhỏ xíu màu vàng nhạt.

Nàng không khỏi ngẩn ra một lúc, vậy vừa rồi Bùi Tê Hàn là nhìn thấy nhánh dây leo xanh non này nên mới dời chân bước đi ư? Chuyện này hơi không giống phong cách của hắn cho lắm, hoặc chí ít là không phù hợp với hành động mà Bùi Tê Hàn nàng hiện tại quen biết sẽ làm ra.

Người như hắn làm sao có thể chú ý tới một gốc cây nhỏ bé, không chút nổi bật như vậy?

Hứa Du Du ngồi xổm xuống, dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào cánh hoa, chăm chú nói: “Ngươi chính là bông hoa đầu tiên mà ta nhìn thấy trong mùa xuân này đấy.”

Giây phút này nàng mới thực sự cảm nhận rõ ràng, mùa đông lạnh giá đã đi qua và mùa xuân đã thực sự đến rồi.

“Tư Ngọc, ngươi xem hắn ngay cả đối với hoa cũng có thể dịu dàng được chút, vậy thì tại sao đối với ta thì cứ bày ra cái bản mặt đáng ghét kia chứ?”

[Xin lỗi...]

“Ta biết rồi, ngươi lại chẳng biết gì hết đúng không!”

Đợi khi mọi người tụ họp đông đủ, Lục Tức liền chia đội ngũ thành hai nhóm, một nhóm có thể tự mình ngự kiếm, nhóm còn lại là những người tu vi thấp kém, không đủ khả năng ngự kiếm. Chỉ có tu sĩ Kim Đan kỳ trở lên mới có thể ngự kiếm, Hứa Du Du không rõ vì sao Lục Tức lại phạm phải một lỗi sai rõ ràng đến vậy mà xếp nàng vào nhóm có thể ngự kiếm.

“Sư phụ, con không biết ngự kiếm.” Hứa Du Du nói.

Nghe thấy lời nghi vấn của Hứa Du Du, Lục Tức liếc mắt nhìn sang Bùi Tê Hàn, vẻ mặt hiền hòa ung dung đáp: “Không sao, để đại sư huynh mang con đi chung.”

Hứa Du Du: “?”

Chọn ai không chọn, sao lại chọn hắn?

Nàng đột nhiên nín thở, có phải nàng nghe nhầm rồi không? Để Bùi Tê Hàn mang theo nàng sao? Khoan nói đến việc Bùi Tê Hàn vốn mắc chứng sạch sẽ, lại còn đặc biệt ghét nàng, hắn sao có thể chịu mang theo nàng được chứ?

Nàng cười khan hai tiếng, chân tay luống cuống, len lén liếc nhìn Bùi Tê Hàn rồi do dự nói: “Sư phụ, hay là thôi đi ạ!”

Nàng đã cực lực từ chối hết mức, nhưng chẳng hiểu sao Lục Tức lại nhất định kiên trì như vậy. Cuối cùng Hứa Du Du đành miễn cưỡng bước đến trước mặt Bùi Tê Hàn, hít một hơi thật sâu, vẻ mặt như thể chuẩn bị đi chịu chết, nói: “Sư huynh, sư phụ bảo huynh cho ta đi chung một chuyến.”