Hai tháng trước, khi ấy mới chỉ vừa qua bảy ngày kể từ lúc Bùi Tê Hàn xuất kiếm với Hứa Du Du.
Bảy ngày trôi qua, gió ngừng mưa dứt, đợt rét buốt ẩm ướt vừa rời đi, ngọn núi Đồng Lâm từng bị tuyết phủ một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.
Bùi Tê Hàn ngồi khô thiền bảy ngày ở Sóc Tuyết Cư, hắn chỉ thừa nhận một điều: Việc động thủ hấp tấp hôm ấy là hắn quá xúc động.
Khi giày dài dẫm lên nền tuyết, khoảnh khắc bước ra khỏi kết giới, hắn chợt hoang mang trong giây lát: Hắn đang làm gì thế này?
Rất hiếm khi hắn trở nên hồ đồ như vậy, đầu óc trống rỗng chẳng khác nào khung cảnh tuyết trắng xóa trước mắt.
Hắn chỉ đang bước về phía trước, không có mục đích.
Đột nhiên, Bùi Tê Hàn dừng bước, bởi vì hắn bỗng nhận ra bản thân đã tới hậu sơn. Ở nơi này, hắn lại gặp được nữ tử kia. Nàng đang luyện kiếm, chuyên tâm hết sức luyện tập kiếm thuật, vô số lần té ngã rồi vô số lần đứng lên. Nền tuyết mềm xốp bị nàng dẫm đến cứng chắc, cuối cùng nàng thu kiếm đứng tại chỗ, dường như đang chờ ai đó.
Rừng núi che khuất, Bùi Tê Hàn ẩn mình sau thân cây, không ai phát hiện.
“Cảm ơn sư huynh!”
Ánh mắt thiếu nữ thanh thuần trong veo, Bùi Tê Hàn nghe thấy âm thanh kia mới giật mình hoàn hồn. Có một nam tử mang cơm đến cho nàng, nàng đang nhẹ giọng nói lời cảm tạ với y. Hai người xem ra vô cùng thân thiết, ngay cả lúc dùng cơm cũng không ngừng trò chuyện vui vẻ.
“Tiểu sư muội, muội luyện kiếm đến mức chẳng có thời gian ăn cơm, liều mạng như vậy để làm gì chứ? Muội cũng không cần lo chuyện săn xuân, đến lúc đó sư huynh sẽ bảo vệ muội.”
“Muội mới không cần huynh bảo vệ đâu! Tự muội có thể làm được. Huống hồ dựa vào huynh mãi, cũng có lúc huynh chẳng thể bảo vệ được muội.” Thiếu nữ kiên định nói: “Chỉ khi tự mình chân chính mạnh mẽ mới là căn bản nhất.”
“Haizz, sư huynh biết, chắc chắn là muội bị thanh kiếm kia của Bùi Tê Hàn dọa sợ rồi đúng không? Tên phế vật ấy suốt bốn năm không ra ngoài săn yêu, chỉ biết gây họa cho người nhà mình. Nhưng muội không cần lo, sư tôn đã giao Linh Lung trạc cho muội rồi, dựa vào thực lực hiện tại của hắn, chắc chắn không làm thương tổn được muội đâu.”
Thiếu nữ không phủ nhận, nam tử bên cạnh nàng lại nói tiếp: “Muội làm gì không tốt, lại nhất định phải theo Bùi Tê Hàn luyện kiếm chứ. Tên phế vật ấy tính cách quái dị, dù muội có muốn thay đổi tình trạng hiện tại thì cũng không nên đặt chủ ý lên người hắn. Chuyện yêu đan là quy tắc sư tôn định ra từ ngày lập phái đến nay, muội lại muốn khiến hắn ăn no mặc ấm rồi chủ động giao ra yêu đan, cách này chẳng khác nào người si nói mộng, chi bằng theo chúng ta đi lấy yêu đan còn nhanh hơn nhiều.”
“Muội cũng đang nghĩ, chẳng biết cách làm của mình có sai rồi không nữa. Bùi Tê Hàn luôn mặc kệ muội, lạnh lùng như băng, muội đưa áo ấm, mang cơm cho hắn, nói chuyện với hắn, hắn cũng chẳng thèm để ý.” Thiếu nữ khi nhắc tới hắn, vẻ mặt không tránh khỏi vài phần ai oán, buồn phiền.
“Tên đó mà thực sự để ý đến muội mới là chuyện kỳ lạ đấy. Huynh nói cho muội biết, tiếp cận hắn không có gì tốt đẹp đâu. Năm xưa hắn suýt nữa một kiếm gϊếŧ chết Thiệu sư huynh, giờ lại suýt nữa dùng một kiếm gϊếŧ muội, thật mong hắn sớm gặp ác báo, tên phế vật đó nhanh nhanh biến mất khỏi Đồng Lâm sơn thì tốt rồi.” Nam tử căm phẫn nói.
Thiếu nữ ngạc nhiên: “Cái gì? Bùi Tê Hàn từng ra tay với Thiệu sư huynh sao?”
“Đương nhiên, huynh đã bảo muội tránh xa hắn ra rồi, đừng đặt chủ ý lên hắn nữa. Tên phế vật đó người thường chẳng ai chịu nổi đâu.” Nam tử nói: “Bốn năm trước, Thiệu sư huynh thắng hắn trong lúc săn đấu, hắn liền thẹn quá hóa giận muốn gϊếŧ chết Thiệu sư huynh. Tên quái thai ấy tính tình nóng nảy, muội đừng chọc vào hắn nữa.”
...
Trên đường trở về, Bùi Tê Hàn phát hiện ở chỗ kết giới có một chiếc áo choàng chống lạnh bị tuyết phủ kín. Hắn lạnh lùng liếc nhìn với vẻ khinh thường, rồi quay người bỏ đi.
Nàng và những kẻ đó cũng chẳng khác nhau là bao.
Hồi ức thoáng chốc vụt qua, ánh mắt Bùi Tê Hàn lạnh lẽo nhìn chằm chằm người trước mặt.
“Sư huynh, ta chuẩn bị xong rồi.” Hứa Du Du rút kiếm ra, hít một hơi thật sâu rồi làm tư thế phòng thủ, chuẩn bị đỡ đòn: “Huynh ra chiêu đi!”
“Ta đổi ý rồi.” Bùi Tê Hàn nhìn chằm chằm nàng, hờ hững nói.
Vẻ mặt cùng thần thái của thiếu nữ này quả thực vô cùng trong sáng, ánh mắt trong veo cũng rất dễ khiến người ta bị mê hoặc. Nếu nàng không từng cố ý tiếp cận hắn, thì hắn cũng chẳng đến mức chán ghét nàng.
Nghe thấy lời này, Hứa Du Du vui mừng ra mặt: “Thật sao, huynh chịu tin tưởng ta rồi à?”
Từ trước đến nay nàng vẫn luôn cho rằng, lòng tin là yếu tố đầu tiên để hai người hòa hợp với nhau. Nếu giữa hai người ngay cả niềm tin cũng không thể xây dựng, thì đừng nói tới việc hiểu rõ về nhau, ngay cả những cuộc nói chuyện chân thành cũng giống như lâu đài xây trên không, phiêu diêu vô định, vốn không hề tồn tại.
Chỉ cần Bùi Tê Hàn chịu tin nàng, mọi khó khăn đều không còn là vấn đề nữa.
“Ngươi gϊếŧ Quách Tiêu, ta sẽ tin ngươi.” Giọng nói bình tĩnh của người nam nhân vang lên.
“Cái... cái gì?” Hứa Du Du sững sờ.