Chương 32

“Chuyện này thì huynh không hiểu rồi, quần áo vĩnh viễn phải là đồ mới thì mới đẹp nhất!” Hứa Du Du vô cùng tự hào đáp.

Mấy người đang vừa đùa giỡn vừa đấu võ mồm, Lục Tức chẳng biết từ đâu lấy ra một thanh trường kiếm: “Du Du, săn xuân sắp đến, đây là thanh kiếm vi sư tặng con.”

Thanh kiếm này nhìn rất cổ kính, vừa trông đã biết lai lịch không nhỏ. Nàng nhận lấy thanh kiếm, vuốt ve thân kiếm, vui mừng hớn hở nói: “Sư phụ yên tâm, có thanh kiếm này rồi, con xuống núi nhất định sẽ trảm yêu trừ ma, làm rạng danh môn phái chính đạo của chúng ta.”

Những lời phát biểu vô cùng hùng hồn, thế nhưng bầu không khí lúc này lại đột nhiên trở nên lạnh ngắt. Lục Tức vốn hiếm khi như vậy nhưng lúc này cũng chẳng tiếp lời nàng, mà ngược lại biểu cảm rất kỳ quái. Trong điện bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường, đặc biệt là hai người Quách Tiêu và Hạ Sinh nhìn nàng bằng ánh mắt như đang nhìn kẻ ngốc. Hứa Du Du cảm thấy khó hiểu, chẳng lẽ nàng vừa nói sai điều gì?

Sau đó, một chuyện càng kỳ quái hơn nữa xảy ra: Người đã hơn hai tháng chưa từng rời khỏi Sóc Tuyết Cư là Bùi Tê Hàn, lúc này vậy mà lại xuất hiện ngay ngoài cửa Đông Vinh Điện!

Điều này khiến nàng nhất thời không biết phải làm sao. Lần trước gặp mặt, Bùi Tê Hàn còn muốn gϊếŧ nàng, giờ đột nhiên lại gặp nhau, nàng thật chẳng biết nên đối mặt thế nào.

Ba người kia rõ ràng cũng chẳng có ý định lên tiếng chào hỏi Bùi Tê Hàn. Tư Ngọc thấy Hứa Du Du cứ đứng im không nói gì, liền lên tiếng hỗ trợ: [Du Du, ngươi mau lên đi chứ, chào hỏi hắn một tiếng.]

Hứa Du Du bất đắc dĩ đáp: “Ai biết bây giờ hắn còn muốn gϊếŧ ta nữa hay không, nhỡ đâu ta vừa mở miệng lại chọc giận hắn, hắn lại lấy ta ra làm bia trút giận thì biết làm thế nào?”

Tư Ngọc nói tiếp: [Du Du, trên người ngươi có vòng Linh Lung rồi, Bùi Tê Hàn không thể làm gì ngươi được đâu. Ngươi cứ chủ động bắt chuyện với hắn nhiều một chút, tranh thủ tăng điểm hảo cảm đi.]

Thấy Bùi Tê Hàn đã bước vào điện nhưng vẫn chẳng ai thèm để ý đến hắn, Hứa Du Du thầm thì oán trách Tư Ngọc trong lòng: “Ngươi xem bộ dạng của hắn kìa, lúc trước dạy ta luyện kiếm, chẳng phải ta luôn lải nhải bên cạnh hắn rồi à, thế mà hắn có nảy sinh được chút xíu hảo cảm nào với ta đâu?”

[Bây giờ đâu có giống trước nữa.] Tư Ngọc khuyên nhủ: [Biết đâu lần trước hắn làm vậy chỉ là muốn thử lòng ngươi thôi thì sao! Du Du, tranh thủ nắm bắt cơ hội đi, không thì biết bao giờ mới về nhà được?]

“Được rồi, được rồi, ngươi đừng lải nhải nữa, ta chào hắn là được chứ gì.” Hứa Du Du âm thầm than thở trong lòng, cuối cùng đành phải chịu đựng ánh mắt đầy ẩn ý của ba người kia, hướng về phía Bùi Tê Hàn chào hỏi một tiếng.

Hắn không nói gì, chỉ hơi nghiêng đầu nhìn nàng một cái.

Ánh mắt này không giống như vẻ lạnh nhạt thường ngày, cũng chẳng phải hung ác như lúc hắn muốn gϊếŧ nàng, càng không phải sự dịu dàng hiếm hoi hôm đó ở Thực Xá. Tóm lại, đây là một ánh mắt hoàn toàn mới mẻ, pha chút phức tạp. Hứa Du Du vô cùng thấm thía rằng bản thân mình hoàn toàn không phải học giả cấp mười chuyên nghiên cứu về Bùi Tê Hàn, nàng thật sự chẳng hiểu nổi ánh mắt kia.

Kể từ khi hắn đến, đương nhiên bên trong Đông Vinh Điện không còn chỗ cho bốn người bọn họ nữa. Lục Tức tùy tiện tìm một lý do, đuổi khéo bọn họ ra ngoài. Ra khỏi điện, tuyết đọng dần tan chảy, núi Đồng Lâm trước đây vốn phủ kín trong lớp áo bạc trắng xóa, nay dần dần lộ ra màu sắc vốn có của núi đá, đón chào sức sống của mùa xuân mới.

Đang đi, vai Hứa Du Du bỗng nhiên bị ai đó vỗ một cái, thì ra là Quách Tiêu. Chỉ thấy hắn nhíu chặt mày, vẻ mặt hơi bất bình, nói: “Tiểu sư muội, muội bị sao vậy? Tên kia rõ ràng đã muốn gϊếŧ muội rồi, sao muội còn chủ động chạy theo lấy lòng hắn nữa? Muội làm vậy đừng trách sư huynh coi thường muội.”

Hứa Du Du gạt tay Quách Tiêu ra, lười tranh luận với hắn: “Rồi rồi rồi, huynh nói gì cũng đúng.”

“Chậc, thái độ của muội kiểu gì vậy?” Quách Tiêu tức giận nói: “Sư muội, ta đây là đang nghĩ tốt cho muội. Sau này muội tránh xa tên Bùi Tê Hàn kia ra đi.”

“Sư huynh, giờ ta đang lo chuyện cuộc săn xuân đây, huynh bớt phiền ta đi.” Hứa Du Du đánh trống lảng, nói sang chuyện khác.

Thấy hai người tranh cãi căng thẳng, Hạ Sinh cũng lại gần chen vào giễu cợt: “Ngươi bảo tiểu sư muội làm gì chứ, đầu óc nàng vốn đâu có tỉnh táo, vừa rồi trong điện chẳng phải còn nói muốn trừ ma vệ đạo gì gì đó sao?”

Câu nói này của hắn có chút kỳ lạ. Hứa Du Du vừa ra khỏi điện vốn cũng định hỏi rõ, nhưng lại bị những lời “chân thành góp ý” của Quách Tiêu làm gián đoạn suy nghĩ nên nàng quên mất. Nàng dừng bước, quay đầu lại, nghiêm túc hỏi: “Câu ấy của ta có vấn đề gì sao?”