Chương 31

Đông Vinh Điện.

Hứa Du Du vẻ mặt mỉm cười, thần thần bí bí nghịch quả táo trong tay. Trước mặt nàng là một chiếc bình thủy tinh bán trong suốt, đối diện có bốn người đều đang chờ xem động tác tiếp theo của nàng.

“Tiểu sư muội, muội đang làm cái gì thế?” Quách Tiêu nhìn hành động của Hứa Du Du mà đầu óc mờ mịt. Còn ba ngày nữa là tới cuộc săn xuân rồi, nàng không chịu ngoan ngoãn lên hậu sơn luyện kiếm, lại đặc biệt gọi bọn họ tới Đông Vinh Điện, nói rằng muốn biểu diễn ảo thuật cho bọn họ xem.

Ban đầu hắn vốn tưởng chuyện này chẳng thể nào xảy ra được. Đông Vinh Điện vốn là nơi bàn luận chính sự trên núi Đồng Lâm, đâu thể để nàng tùy tiện làm loạn. Ai ngờ sư tôn thế mà lại đồng ý lời thỉnh cầu này của nàng thật.

Quách Tiêu lắc đầu, sâu sắc cảm nhận được sư tôn đúng là hết sức nuông chiều Hứa Du Du.

Trong Đông Vinh Điện lúc này, ngoại trừ Quách Tiêu và Lục Tức ra, còn có Thiệu Vân Trình cùng Hạ Sinh. Thấy Lục Tức chỉ im lặng đứng một bên, nét mặt luôn nở nụ cười, ba người còn lại cũng vô cùng nể mặt mà đứng im không lên tiếng.

Hứa Du Du đưa quả táo lên trước mắt mọi người lắc lắc một vòng, sau đó đặt quả táo lên miệng bình, chỉ vào cái miệng bình nhỏ hẹp rồi nói với bọn họ: “Nhìn này, như thế này thì không thể nào bỏ quả táo vào được đúng không?”

Trong số bốn người có mặt, chỉ duy nhất Quách Tiêu phối hợp gật đầu theo lời nàng. Hứa Du Du rất hài lòng với sự hợp tác này của hắn.

“Sau đó ta làm thế này...” Hứa Du Du vừa nói vừa cầm quả táo xoa nắn một hồi trong tay, theo động tác đẩy nhẹ của nàng, quả táo to lớn vậy mà lại xuyên qua miệng bình chật hẹp, rơi lọt vào bên trong bình thủy tinh. Trò ảo thuật thuận lợi hoàn thành, nàng đắc ý nói: “Ta đa! Ta lợi hại chưa nào!”

Lục Tức rõ ràng là người cổ vũ nàng nhiệt tình nhất, ở trong điện ông là người đầu tiên vỗ tay cho Hứa Du Du. Thiệu Vân Trình nhìn sang Lục Tức, sau đó cũng vỗ tay tán thưởng theo.

Quách Tiêu đã sớm quen thân với Hứa Du Du, thấy dáng vẻ kiêu ngạo của nàng cũng không nhịn được bật cười, mở miệng trêu ghẹo nàng chẳng chút nể nang: “Tiểu sư muội của chúng ta không chăm chỉ luyện kiếm nữa, đổi sang học ảo thuật rồi à?”

“Ai nói thế, gần đây ta rất chăm chỉ luyện kiếm có được không.” Hứa Du Du hừ nhẹ một tiếng, kéo Lục Tức lại để ông giúp mình làm chứng: “Sư phụ có thể chứng minh đấy.”

Hăng hái luyện kiếm hơn hai tháng, kiếm thuật của nàng giờ đây đã lọt vào mắt xanh của Lục Tức. Tuy kiếm thuật có sự tiến bộ rõ rệt, nhưng chuyện tụ linh luyện khí nàng vẫn còn đang mò mẫm, hoàn toàn chẳng có dấu hiệu khai thông chút nào.

“Được rồi, biểu diễn ảo thuật xong cả rồi, giờ đến lúc các huynh móc túi thưởng tiền đi chứ.” Hứa Du Du rất tự nhiên nói.

“Cái gì? Một trò ảo thuật đơn giản thế này mà muội còn dám đòi tiền à?” Vừa nghe nhắc đến tiền bạc, Hạ Sinh lập tức nhảy ra tranh luận với Hứa Du Du: “Trình độ non kém như thế mà muội còn mặt mũi thu tiền sao, tiểu sư muội?”

Hứa Du Du ngẩng cao cằm, chẳng hề sợ lời chất vấn của Hạ Sinh: “Ngay cả sư phụ cũng phải thưởng tiền cho ta, huynh làm sư huynh kiểu gì lại nhẫn tâm muốn ăn chùa vậy hả?”

Hạ Sinh lý lẽ hùng hồn, đấu khẩu với Hứa Du Du: “Chính vì ta là sư huynh của muội, nên mới không vạch trần trò vặt đơn giản đó của muội. Chút thủ thuật nhỏ bé ấy, chẳng lẽ ta lại không biết sao? Cái bình thủy tinh kia chắc chỉ có một nửa thôi chứ gì? Trước khi muội biểu diễn trò ảo thuật, ta còn chẳng thèm tiến lên kiểm tra đạo cụ rồi bóc mẽ muội, giờ muội lại còn dám mặt dày lấy tiền của ta nữa à?”

“Sư phụ...” Hứa Du Du phồng má, đôi mắt tròn xoe như quả hạnh, ngân ngấn nước long lanh, bày ra vẻ mặt đáng thương hệt như vừa bị người ta ức hϊếp, đáng thương tội nghiệp hướng Lục Tức cầu cứu.

Lục Tức nhẹ cười một tiếng, giống như hoàn toàn không có cách nào với nàng. Ông tháo từ bên hông một túi tiền, đưa đến tay Hứa Du Du, sau đó thuận tiện đưa ra “ý kiến xây dựng” với ba người còn lại: “Nàng là tiểu sư muội của các ngươi, làm sư huynh thì vẫn nên rộng lượng với nàng một chút.”

Sau khi “vơ vét” được chút tiền bạc của ba người kia, Hứa Du Du vui vẻ cười tít mắt đếm đếm bạc trong túi tiền. Hạ Sinh nhìn chằm chằm túi tiền của nàng, hai mắt quả thực sáng lấp lánh, cuối cùng không nhịn được chua chát trêu nàng: “Tiểu tham tiền.”

“Huynh cũng có kém gì đâu, đại tham tiền!” Hứa Du Du đắc ý vỗ vỗ túi tiền của mình, khoe khoang với Hạ Sinh.

Thiệu Vân Trình đứng bên cạnh hỏi nàng: “Sư muội, muội định làm gì thế, gần đây thiếu tiền lắm à?”

Hứa Du Du nghe vậy liền cảm động sâu sắc, cảm thấy trên đời cuối cùng cũng có một người hiểu lòng nàng: “Đương nhiên rồi, chẳng phải sắp xuống núi sao, nếu không có tiền thì làm sao mua được quần áo đẹp, trang sức xinh, đồ ăn ngon, khách điếm thoải mái để ở chứ?”

Hạ Sinh vừa nghe nàng nói còn định mua thêm y phục, miệng há hốc ngạc nhiên đến mức có thể nhét vừa cả quả trứng gà vào: “Muội còn định mua thêm y phục nữa à? Ta thấy ngày nào muội cũng thay một bộ quần áo, trang sức mới, tính ra ba mươi bộ đồ chắc còn không đủ cho muội mặc nữa quá?”