“Đương nhiên rồi, muội còn muốn nghe tiếp chuyện sau đó hay không đây?” Hạ Sinh đắc ý nói: “Muội mà hủy ước, ta cũng không bán tin tức cho muội nữa đâu.”
“Được rồi, được rồi, huynh nói tiếp đi.” Hứa Du Du bất đắc dĩ thu lại tấm phù, dù sao nàng cũng không thiếu tiền, chút tiền vặt này chẳng đáng gì với nàng.
“Muội muốn biết chuyện lần săn yêu thú bốn năm trước đúng không?”
“Ừ.”
“Bùi Tê Hàn trước giờ luôn hành động đơn độc, chuyện lần săn yêu thú cụ thể ra sao thì ta cũng không rõ. Nhưng viên yêu đan của con Tê Giác Một Sừng đúng thật là do Thiệu Vân Trình đích thân nộp lên sư tôn, như vậy có thể xác định hắn là người đã săn được nó. Còn Bùi Tê Hàn, suốt cuộc săn yêu thú vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu, sau đó y về Đồng Lâm muộn hơn chúng ta tận hai mươi ngày, ai cũng tưởng y chết rồi, nào ngờ y vẫn có thể sống sót quay về. Lúc ấy bộ dạng y thê thảm khỏi phải nói, ta nhìn còn không dám nhìn nữa kìa. Muội cũng biết đấy, sư tôn luôn đặt ra yêu cầu vô cùng hà khắc với y, việc y thất thủ trong lần săn yêu thú này là chuyện chưa từng xảy ra trước đây.”
“Hôm đó sư tôn còn đánh y bằng roi trước mặt mọi người nữa.”
“Nhưng chẳng phải Bùi sư huynh lúc ấy còn đang bị thương sao? Sao sư phụ lại có thể xuống tay như vậy chứ? Hơn nữa y mất tích lâu vậy, chẳng ai đi tìm y sao?” Huống hồ còn là đánh roi trước mặt nhiều người như vậy, tính ra khi đó Bùi Tê Hàn cũng mới chỉ mười sáu tuổi, là độ tuổi thiếu niên khí thế bừng bừng, làm vậy chẳng phải cố tình sỉ nhục y sao?
Hạ Sinh chẳng hề để ý mà nói: “Chuyện này thì có gì đâu, dù sao viên yêu đan của con Tê Giác Một Sừng cuối cùng cũng vào bụng Bùi Tê Hàn đấy thôi. Cộng thêm yêu đan do các đệ tử khác săn được, vết thương trên người y chẳng mấy ngày đã có thể hồi phục gần hết rồi. Sư tôn đánh roi trước mặt mọi người cũng là bởi vì đặt kỳ vọng rất lớn vào y. Sư tôn từng nói, nếu y không trở về được, thì y vốn không xứng làm đại sư huynh của núi Đồng Lâm chúng ta.”
Lục Tức từng công khai nói rằng tu vi của Bùi Tê Hàn đã đình trệ suốt bốn năm, chẳng phải điều này nói rõ từ sau khi Lục Tức đánh roi hắn trước mặt mọi người, hắn mới bắt đầu sa sút hay sao? Chẳng lẽ khúc mắc trong lòng Bùi Tê Hàn chính là ở đây?
Còn một chuyện nữa nàng không hiểu, bốn năm trước Thiệu Vân Trình mới chỉ ở cảnh giới Kim Đan kỳ, trong khi Bùi Tê Hàn đã ở Độ Kiếp kỳ, rõ ràng cách nhau một tầng lớn, Thiệu Vân Trình làm sao có thể chiến thắng trong cuộc săn thú kia được?
“Năm đó, Bùi Tê Hàn từng một mình đấu với con Cá Trê Tinh, cứu được ít nhất là phân nửa số đệ tử trong môn phái, giờ đây sa sút đến tình cảnh này đúng là cuộc đời vô thường.” Hạ Sinh cảm thán nói.
“Hắn từng cứu các huynh nữa sao?” Hứa Du Du gần như không thể tin nổi, người trong miệng người khác luôn bị cho là ích kỷ, lạnh lùng, vô tình như Bùi Tê Hàn lại có thể có một mặt nhiệt huyết như vậy. Nàng vẫn còn nhớ rõ lời Vương Thất từng nói với nàng, hắn bảo Bùi Tê Hàn thấy chết mà không cứu.
“Đúng vậy, tính ra thì đó là cuộc săn yêu năm năm trước, tức là một năm trước khi săn Tê Giác.”
Nghĩ đến thái độ hiện giờ của đệ tử trong môn phái dành cho Bùi Tê Hàn, Hứa Du Du lại hỏi tiếp: “Trước kia hắn đã từng cứu các huynh, vậy sao giờ các huynh lại có thể nặng lời mắng hắn như thế, chẳng phải là lấy oán báo ân sao?”
Hạ Sinh cười khẽ một tiếng cảm thán: “Tiểu sư muội à, muội thật sự quá ngây thơ rồi. Muội nhập môn muộn, vẫn chưa thực sự hòa nhập vào núi Đồng Lâm này. Có lẽ sau khi cuộc săn yêu lần này kết thúc, muội sẽ hiểu được cảm giác của các sư huynh thôi.”
Hứa Du Du lẩm bẩm một câu: “Thôi được rồi, đừng giả bộ sâu xa nữa, rốt cuộc là cảm giác gì hả, huynh cứ miêu tả trước thử xem.”
“Vậy thì phải thêm tiền rồi.” Hạ Sinh vô cùng tự nhiên đáp.
“Huynh đúng là hết thuốc chữa.” Hứa Du Du bất đắc dĩ, đành phải tiếp tục làm kẻ ngốc bỏ tiền, nàng lấy từ túi tiền ra một xâu tiền đồng đưa cho Hạ Sinh: “Thế này được rồi chứ!”
Hạ Sinh tung tung xâu tiền đồng trong tay, vẻ mặt lộ ra nét hài lòng, sau đó mới nói: “Nếu chúng ta có những viên yêu đan kia, thì cũng chẳng đến mức công lực mãi yếu kém, lúc nào cũng phải đợi người khác tới cứu.”
“Hơn nữa, muội cho rằng một kiếm tu mà luôn phải dựa vào việc được người ta cứu giúp thì vinh quang lắm chắc?”
Hắn nói những lời này không hề giống đang đùa giỡn, khiến Hứa Du Du nhất thời cứng họng. Hạ Sinh rõ ràng là một tu sĩ lười biếng, lơ là kiếm thuật, dùng lời của Quách Tiêu bọn họ thì chính là chỉ biết đi theo mấy thứ tà môn ngoại đạo, chẳng phải con đường chính thống.
“Huynh ngày nào cũng không chịu làm việc đàng hoàng, chỉ biết loay hoay với đống đồ chơi trong túi Càn Khôn kia, không phải chỉ vì chuyện này đấy chứ?”
“Hửm?” Thấy Hạ Sinh không trả lời, Hứa Du Du lại hỏi thêm một tiếng.
Nàng nghe thấy bên cạnh có tiếng hít khí, thì ra là Hạ Sinh quay đầu nhìn nàng, giơ một ngón tay lên, miệng lẩm bẩm nói: “Ồ, ta chợt nhớ ra Vương Thất còn nợ tiền chưa trả ta, ta phải đi đòi hắn mới được.”
Hứa Du Du nhìn bóng dáng Hạ Sinh đang vội vàng bước đi, trong lòng lại thêm một tầng phiền muộn. Rõ ràng Hạ Sinh đang cố tình né tránh câu hỏi của nàng. Mâu thuẫn liên quan đến yêu đan tại núi Đồng Lâm này vốn đã ăn sâu bám rễ từ lâu, rốt cuộc nàng phải làm thế nào mới có thể phá vỡ cục diện bế tắc này đây?
[Du Du, đã một tháng rồi đó, ngươi vẫn chưa định làm hòa với Bùi Tê Hàn sao?] Tư Ngọc đột nhiên chen vào cắt đứt dòng suy nghĩ của Hứa Du Du.
Một tháng trôi qua, nàng đã sớm nguôi giận rồi. Giận dỗi quá lâu cũng chẳng tốt cho cơ thể. Nàng xưa nay vốn là người vui vẻ lạc quan, những vấn đề đã không giải quyết được thì dù thế nào cũng không giải quyết nổi, thà cứ thuận theo tự nhiên, biết đâu còn gặp niềm vui bất ngờ.
Hiện tại mấu chốt nằm ở chỗ Bùi Tê Hàn muốn gϊếŧ nàng, việc này căn bản không phải vấn đề nàng có muốn hay không, có làm hòa hay không nữa rồi.
Hơn nữa, suốt một tháng nay Bùi Tê Hàn cứ mãi ở yên trên Sóc Tuyết Cư không chịu xuống núi, có kết giới chắn lại, nàng cũng chẳng thể làm gì.
“Có giỏi thì ngươi bảo Bùi Tê Hàn ra khỏi cửa đi.” Hứa Du Du buông lời hung hăng, giờ đây đến cả cái bóng của người ta nàng còn chưa thấy đâu nữa là.