Chương 3

“Không có, không có đâu, ta vừa mới đến, không quen thuộc gì với môn phái nên mới đứng từ xa theo các huynh đi loanh quanh một chút thôi, sư huynh đừng hiểu lầm ta mà.”

Quách Tiêu nhìn nàng chằm chằm một hồi lâu không nói gì, mãi sau đó mới quay sang cầu cứu Thiệu Vân Trình: “Sư huynh, huynh xem phải xử lý sao đây?”

Thiệu Vân Trình bước chậm rãi tới, lên tiếng giải thích với mọi người: “Các vị, cô nương này chính là tiểu sư muội mới tới Đồng Lâm Sơn của chúng ta.”

“Hóa ra là tiểu sư muội mới đến à.” Có người thả lỏng giọng phụ họa, không khí cũng lập tức dịu xuống.

Thiệu Vân Trình tiến lại gần, lấy viên yêu đan trong tay Quách Tiêu rồi đặt vào lòng bàn tay Hứa Du Du, còn mỉm cười nhẹ nhàng với nàng, hoàn toàn không có dấu hiệu giận dữ.

“Đa tạ sư huynh.” Hứa Du Du nhận lấy viên yêu đan, lập tức chăm chú quan sát trên tay. Thứ mới lạ như vậy nàng thật đúng là chưa từng thấy qua bao giờ, lời cảm thán bật ra từ miệng nàng rơi vào tai mọi người chẳng khác gì một kẻ quê mùa chưa từng thấy qua thế giới bên ngoài.

Cộng thêm dáng vẻ vốn dĩ hiền lành vô hại, hoàn toàn không giống người có tâm cơ của Hứa Du Du, mọi người đều dần buông lỏng cảnh giác với nàng. Thậm chí còn có người cười nói, đề nghị cho nàng gia nhập cùng bọn họ.

“Ta mới tới đây, vẫn chưa quen thuộc tình hình trong môn phái, sau này mong các vị sư huynh chiếu cố nhiều hơn.”

Hứa Du Du chớp chớp đôi mắt, khéo léo đáp lời mà không trực tiếp đồng ý, nhưng hành động nhận yêu đan của nàng đã khiến đám người này hoàn toàn xem nàng là người phe mình.

Qua thêm nửa khắc, Hứa Du Du hiểu rõ định nghĩa của họ đối với người cùng phe là gì: Chỉ cần ngươi mắng Bùi Tê Hàn, thì chúng ta chính là huynh đệ tốt.

Sau khi lễ phép chào tạm biệt mọi người, trên đường quay về, Hứa Du Du tranh thủ sắp xếp lại những thông tin vừa nhận được:

Nơi này gọi là Đồng Lâm Sơn, môn phái không có tên chính thức, đệ tử trong môn phái khi ra ngoài tự xưng là “Sơn nhân”. Bùi Tê Hàn là đại sư huynh trong môn phái này, nhưng thái độ của tất cả các đệ tử đối với hắn đều hết sức thống nhất, không ngoại lệ: Căm ghét và thù hận.

Nguyên nhân chính là vì tu vi của hắn hoàn toàn dựa vào việc ăn yêu đan để nâng lên. Để săn được yêu đan cho hắn, các đệ tử trong môn phái phải liều cả tính mạng mình. Mỗi năm môn phái tổ chức săn yêu đan đều có không ít đệ tử tử vong. Nếu không có Bùi Tê Hàn tồn tại, thì yêu đan họ săn được sẽ không phải giao nộp, mà có thể tự mình sử dụng để nâng cao tu vi bản thân.

Cuộc săn yêu năm nay, mọi người không muốn tiếp tục làm áo cưới cho kẻ khác, nên ngoài mặt tuân theo nhưng bên trong ngấm ngầm chống đối, chỉ nộp lên một phần yêu đan.

Hứa Du Du đi tới đại đường tìm sư phụ Lục Tức. Từ xa, nàng nhìn thấy Bùi Tê Hàn từ trong phòng bước ra, trên mặt hắn vẫn như cũ chẳng có biểu cảm gì, bên hông đeo một túi gấm, rõ ràng chính là cái túi vừa rồi Thiệu Vân Trình dùng để đựng yêu đan giao nộp.

Sau lưng nàng, Quách Tiêu nhổ mạnh một ngụm nước bọt xuống đất, khinh bỉ nói: “Phi, đúng là xui xẻo!”

Một lát sau, Lục Tức bước ra từ trong đại đường, vẫy tay với Hứa Du Du: “Du Du, qua đây, sư phụ dẫn con tới chỗ ở.”

Nơi ở của Hứa Du Du nằm ở chỗ vắng vẻ, căn nhà được dựng từ tre gỗ vốn chẳng thể chống lại sự xâm nhập của gió tuyết, bên trong lạnh buốt thấu xương, đặc biệt rét mướt.

Lục Tức chỉ dặn dò qua loa vài câu rồi lập tức rời đi.

Gió lạnh cuốn theo những bông tuyết bay múa, Đồng Lâm Sơn này quả thực quá rét người. Hứa Du Du hà một hơi nóng vào lòng bàn tay để giữ ấm, rồi ngồi xuống trước gương cẩn thận quan sát dung mạo của mình.

Không ngờ vẫn là gương mặt vốn có ngày trước của nàng!

Chỉ là đổi sang một bộ trang phục khác, trên người khoác một chiếc áo bông nhỏ màu xanh lá, mấy bím tóc nhỏ buông xuống vén ở bên tai, cả người nhỏ nhắn đáng yêu, vừa tinh xảo vừa linh hoạt.

Nàng thực sự lạnh đến mức run lên cầm cập, đành đốt một chậu than để sưởi ấm, sau đó bóp nhẹ viên đá xanh treo trước ngực, gọi Tư Ngọc ra ngoài.

Tư Ngọc chính là hệ thống của nàng ở thế giới này, xem ra cũng chẳng có ích lợi gì lớn lắm, miễn cưỡng chỉ có thể coi như một cuốn từ điển sống biết đi.

Hứa Du Du suy nghĩ một lát rồi chợt nghĩ ra một con đường tắt: “Tư Ngọc, ta thấy tên ma đầu kia rất khó tiếp cận, nếu bây giờ ta rời khỏi Đồng Lâm Sơn luôn, có phải sẽ tránh được cái chết không?”

Không chỉ tránh được việc bị Bùi Tê Hàn sau khi hắc hóa gϊếŧ chết, mà còn có thể tránh được việc bị gió tuyết ở Đồng Lâm Sơn thổi thành tượng băng.

Tư Ngọc đáp: [Có thể tránh được cái chết, nhưng ngươi sẽ không thể trở về nhà.]

“A, vậy thôi được rồi.” Đối với tin tức đau lòng này, Hứa Du Du sớm đã có chuẩn bị tâm lý, vậy nên lập tức chấp nhận. Thế nhưng trước mắt nàng đang có một vấn đề nan giải hơn: Lạnh.