Chương 28

Một tháng sau.

Băng tuyết trên núi Đồng Lâm bắt đầu tan dần, chỉ còn khoảng một tháng rưỡi nữa là tới cuộc săn xuân.

Hứa Du Du một mình ở hậu sơn luyện kiếm tròn một tháng, thỉnh thoảng Lục Tức sẽ tranh thủ thời gian đến chỉ điểm cho nàng. Kiếm thuật tuy ngày một tiến bộ, nhưng Hứa Du Du vẫn không thể tụ linh luyện khí được. Khi đến thăm nàng, Lục Tức lúc nào cũng cười ôn hòa động viên nàng, chưa từng trách móc nàng một lời.

Thiệu Vân Trình theo chỉ thị của Lục Tức, mở lớp giảng dạy về hoàn cảnh địa lý của Thương Cốc, đặc điểm cùng cấp bậc của yêu thú trong rừng. Hứa Du Du ngoài thời gian luyện kiếm cũng sẽ đến nghe giảng, nhờ cơ duyên này mà quen biết được một vị sư huynh mới, từ chỗ hắn vô tình có được một manh mối ngoài ý muốn.

Vị sư huynh này tên gọi Hạ Sinh, trên núi Đồng Lâm nổi danh là một con cá mặn. Bình thường các đệ tử luyện kiếm đều dành dụm tiền để nâng cao thuộc tính kiếm, hắn lại dành dụm tiền để mua bảo bối đạo cụ nhảy aerobic. Vì thế người này đặc biệt yêu tiền, ba câu nói thì không thể thiếu chữ "tiền".

“Muốn hỏi thăm tin tức từ ta à? Được thôi, quy củ muội biết rồi đấy.” Hạ Sinh vươn tay ra làm bộ dạng đòi tiền, nhìn chằm chằm túi tiền căng phồng của Hứa Du Du, hai mắt sáng lấp lánh.

Hứa Du Du kéo người đến một chỗ vắng vẻ, lấy từ trong túi ra hai lượng bạc nhét vào tay Hạ Sinh: “Lần này huynh có thể nói cho ta biết, tại sao lại bảo Bùi Tê Hàn đánh không lại Lục Trảo Sâm Long, còn cả chuyện săn yêu thú bốn năm trước là sao chứ?”

Lục Trảo Sâm Long chính là mục tiêu săn bắt cao nhất mà Lục Tức thiết lập cho cuộc săn xuân lần này. Cái gọi là "mục tiêu cao nhất" chính là mục tiêu được đặt ra để các đệ tử có võ công và tu vi mạnh nhất trong môn phái tranh đoạt, mà người được chỉ định đương nhiên là Bùi Tê Hàn và Thiệu Vân Trình.

Bùi Tê Hàn thiên phú xuất chúng, tu vi vượt xa mọi người, cuộc thi săn thú vốn chẳng ai có thể tranh cao thấp với y.

Duy chỉ có lần săn yêu thú vào bốn năm trước, khi ấy Thiệu Vân Trình mới chỉ là tu vi Kim Đan kỳ đã bắt đầu bộc lộ tài năng, đoạt được mục tiêu cao nhất — quái vật Tê Giác Một Sừng — vốn được Lục Tức giao cho Bùi Tê Hàn khi đó, một bước trở thành tiên phong hàng đầu, danh chính ngôn thuận của núi Đồng Lâm, thu hút vô số người theo đuổi. Quách Tiêu cũng chính vào lúc ấy hạ quyết tâm theo Thiệu Vân Trình, trở thành người ủng hộ trung thành của hắn.

Chuyện này cũng là Quách Tiêu kể cho nàng nghe. Sau lần ấy, địa vị của Bùi Tê Hàn trên núi Đồng Lâm liền tụt dốc không phanh. Mọi người bắt đầu dần bất mãn với việc thực lực của y không tương xứng với địa vị, khiến oán giận tích tụ trong lòng từ lâu bắt đầu bùng phát.

So với một Bùi Tê Hàn lạnh lùng cao ngạo, người ta càng thích thân cận, theo đuổi một Thiệu Vân Trình dễ gần hơn. Quan trọng hơn là Thiệu Vân Trình từng hứa với bọn họ rằng, nếu có một ngày hắn trở thành thiếu chưởng môn do Lục Tức đích thân chỉ định, hắn nhất định sẽ bãi bỏ tục lệ phải nộp yêu đan.

Tất nhiên, đây chỉ là lời nói phiến diện từ phía Quách Tiêu, Hứa Du Du cũng từng đi hỏi vài vị sư huynh khác, những lời kể lại nghe được đều không khác biệt bao nhiêu.

Hứa Du Du đã quan sát rất lâu mới tìm ra được một kẻ kỳ lạ như Hạ Sinh — không phải người ủng hộ Thiệu Vân Trình, cũng chẳng phải kiểu người chỉ biết âm thầm châm chọc dưới sự nghiêm khắc, mạnh tay quản chế của Lục Tức. Dường như hắn chẳng quan tâm lắm đến chuyện yêu đan, nàng muốn nghe thử Bùi Tê Hàn trong miệng hắn là người như thế nào.

Hạ Sinh đem bạc bỏ kỹ vào trong túi, trước khi nghiêm túc trả lời câu hỏi của nàng còn không quên trêu nàng một phen: “Người ta đều bảo giờ sư phụ cưng chiều nhất là sư muội đấy, sao mỗi tháng lại không phát thêm chút tiền bạc cho muội vậy? À mà, tiểu sư muội này sao lại hứng thú với chuyện của Bùi Tê Hàn thế hả?”

“Tiền của ta đã đưa hết cho huynh rồi, huynh có nói hay không đây, nếu không thì trả bạc lại cho ta!”