Chương 27

“Ta thì thế nào? Nếu ngươi chịu hợp tác cùng ta, đến lúc Xuân Liệp, ta có thể bảo vệ ngươi.” Trì Hách nhỏ giọng tung ra điều kiện.

Không thể không nói, diễn kịch cùng Trì Hách giúp Hứa Du Du nghe được không ít tin tức từ miệng hắn. Ít nhất nàng biết rõ, Lục Tức đã biết rõ tình cảnh Bùi Tê Hàn bị người đời nhục mạ, phỉ báng nhưng vẫn nhắm mắt làm ngơ, nguyên nhân có lẽ liên quan đến lợi ích cùng đám môn hạ đệ tử kia.

Hứa Du Du đẩy Trì Hách ra, chân mày thanh tú hơi nhướn, ngạo nghễ nói: “Ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng ta sẽ hợp tác với loại người như ngươi?”

“Nói đúng lắm! Sư muội có muốn tìm người hợp tác cũng đâu tới lượt bọn ngươi!” Người vừa tới chính là Quách Tiêu: “Sư muội, có sư huynh ở đây chống lưng cho muội rồi!”

Hứa Du Du lập tức bước nhanh tới bên cạnh Quách Tiêu và Thiệu Vân Trình, vẻ mặt kiêu ngạo chẳng chút kiêng dè nói: “Hừ, thấy chưa, ta cũng có chỗ dựa đấy nhé!”

“Hứa Du Du, ngươi đã ngông cuồng như vậy, có dám đánh cược với ta một trận không?” Trì Hách hung dữ nói.

“Được thôi, ngươi nói đi.” Con người sống là nhờ khuôn mặt, cây cối sống là nhờ lớp vỏ, mấy ngày nay nàng ở Đồng Lâm Sơn đã chịu không ít lời mỉa mai cay độc, nhất là từ chỗ Bùi Tê Hàn đã tích tụ một bụng tức giận, nói gì thì nói, nàng nhất định phải giành lại chút thể diện cho mình. Nếu những kẻ kia đã xem thường nàng như vậy, thì nàng sẽ khiến bọn họ mở to mắt mà nhìn cho rõ!

“Địa điểm của cuộc Xuân Liệp lần này đặt ở Thương Cốc, nơi ấy có một loài cây yêu bản địa gọi là Vạn Đằng Thụ Yêu. Chúng ta cược xem ai sẽ săn được yêu đan của cây yêu đó trước, ngươi thấy sao?”

Vạn Đằng Thụ Yêu rốt cuộc là loại yêu quái gì thế? Hứa Du Du lặng lẽ niệm chú triệu hồi Tư Ngọc, muốn hỏi cho rõ ràng. Ở bên cạnh, Quách Tiêu vừa nghe thấy cái tên này lập tức xù lông, tức giận mắng Trì Hách vô sỉ: “Ngươi điên rồi phải không, lại để tiểu sư muội tay trói gà không chặt đi săn một con đại yêu mà chỉ có tu sĩ Kim Đan kỳ mới đối phó nổi sao?”

“Thế nào, nàng không dám sao?” Trì Hách lập tức đổ thêm dầu vào lửa, nói: “Không phải nàng đang giữ Linh Lung Trạc do sư tôn ban cho sao? Như vậy rất công bằng rồi.”

“Ngươi!” Hứa Du Du ngăn Quách Tiêu đang nổi giận lại, trong lòng âm thầm giơ ngón tay cái cho hắn.

“Vậy ngươi nói đi, cược cái gì?” Hứa Du Du nói.

“Nếu ngươi thua, Linh Lung Trạc sẽ đổi chủ, còn nếu ta thua, tùy ngươi sai khiến.” Trì Hách nói.

Trong lòng Hứa Du Du lập tức hiểu rõ, hóa ra người này chính là đang nhắm vào Linh Lung Trạc của nàng: “Ngươi nghĩ mệnh lệnh của ngươi có thể so được với Linh Lung Trạc của ta sao? Ngươi tưởng tượng cũng đẹp quá rồi đấy!”

Trì Hách hỏi: “Vậy ngươi muốn cái gì?”

Hứa Du Du đáp: “Có bản lĩnh thì cược mạng với ta đi, nếu ngươi thua thì mạng ngươi thuộc về ta, từ giờ ta sẽ là chủ nhân của ngươi, thế nào?”

“Ngươi! Ngươi cố ý làm nhục ta!” Trì Hách nắm chặt nắm đấm nói.

Hứa Du Du trong lòng đầy vẻ khinh thường, học theo giọng điệu của hắn, đáp lại: “Đúng thế thì sao nào, chẳng lẽ ngươi sợ rồi?”

Các vị sư huynh đệ đều đứng bên cạnh làm chứng, Trì Hách đỏ mặt đồng ý nhận lời cuộc cá cược này.

Xì, Hứa Du Du khinh bỉ tới mức muốn trợn trắng mắt lên trời luôn rồi, không đối phó được Bùi Tê Hàn thì nàng còn chẳng thu thập nổi mấy tên lâu la này sao!

“Ngươi cũng sẽ giúp ta đúng không, đúng không hả Tư Ngọc?” Hứa Du Du âm thầm trao đổi với Tư Ngọc trong lòng.

Tư Ngọc: [Xin lỗi Du Du, hình như ta không làm được thì phải?]

?

Nghiêm túc hả trời!

Hứa Du Du trợn tròn mắt, cái hệ thống này chắc chắn không phải được phái tới để hại nàng đấy chứ?

Sau khi tiễn đi vị ôn thần kia, Quách Tiêu khoác vai Hứa Du Du, nhướng mày nói: “Khá lắm đấy, tiểu sư muội làm rất đẹp! Tên Trì Hách kia, sư huynh ta đây nhìn hắn đã ngứa mắt lâu rồi, muội nhân cơ hội này dạy dỗ hắn một trận cho ra trò. Nào, nói với sư huynh xem, hôm qua rốt cuộc Bùi Tê Hàn vì sao muốn gϊếŧ muội vậy? Chẳng lẽ sư tôn thật sự định giao hết yêu đan của Xuân Liệp lần này cho muội à?”

Hứa Du Du đẩy khuỷu tay hắn ra, nghi hoặc nói: “Sao các huynh đều biết chuyện Bùi Tê Hàn muốn gϊếŧ ta?”

Quách Tiêu nhún vai đáp: “Đương nhiên là vì thanh Kinh Nghê Kiếm của hắn rồi, một kiếm động phong tuyết, trên dưới Đồng Lâm Sơn ai mà chẳng biết. Nhưng lần gần nhất thấy hắn dùng chiêu "Băng Tuyết Cửu Nhận" đó, cũng đã là chuyện của năm năm trước rồi.”

Theo cách nói của Quách Tiêu, chuyện Bùi Tê Hàn rút kiếm, Lục Tức cũng nên biết mới phải, chỉ là khi ấy sao hắn không vạch trần nàng?

Nhắc tới Bùi Tê Hàn, trên mặt Hứa Du Du hiện lên vẻ phiền não, Quách Tiêu nhân cơ hội trêu chọc nàng: “Hôm trước sư huynh còn cảm thán, sao mà Bùi Tê Hàn mới dạy muội kiếm pháp có hai ngày, cánh tay của muội đã vội hướng ra ngoài rồi? Bị đánh rồi mới biết đau đúng không? Ta đã sớm nói với muội, cái tên phế vật tính tình cổ quái đó khó tiếp cận, muội lại không tin. Nếu không phải sư tôn ban cho muội Linh Lung Trạc, thì lúc này sư huynh chỉ có nước nhặt tro cốt giùm muội thôi.”

Hứa Du Du phất phất tay, bực bội nói: “Bây giờ ta không muốn nghe đến cái tên hắn nữa.”