Tư Ngọc hiếm khi cũng rơi vào trạng thái trầm mặc.
Hứa Du Du thở dài thườn thượt, giả vờ khóc lóc kêu than: “Đấy, ngươi xem, ta nói không sai chút nào đúng không? Còn bảo ta là thiên tuyển chi nữ gì đó nữa chứ, đến cả một cái liếc mắt Bùi Tê Hàn còn chẳng thèm dành cho ta đây này!”
Tư Ngọc im lặng một lúc rồi lên tiếng: [Du Du, hiện tại mức độ hắc hóa của Bùi Tê Hàn đã đạt tới 50%, con đường phía trước vô cùng gian nan, hy vọng ngươi cố gắng thêm nữa.]
“Vậy thì ngươi mau nghĩ giúp ta một chút biện pháp đi!” Hứa Du Du được nước làm tới.
Tư Ngọc đáp: [Tiến gần vào nội tâm của Bùi Tê Hàn.]
Hứa Du Du bĩu môi: “Làm sao để tiến vào nội tâm hắn được chứ, ngươi mau đưa ra biện pháp cụ thể một chút đi!”
Tư Ngọc: [Xin lỗi Du Du, điều này Tư Ngọc cũng không thể biết được.]
Hứa Du Du kinh ngạc vô cùng. Đến cả Tư Ngọc cũng bị vấn đề này làm cho khó xử. Bùi Tê Hàn quả thật không phải là người bình thường mà.
Tư Ngọc lại hỏi: [Vậy Du Du, giờ ngươi tính làm gì đây? Còn định tiếp tục tiếp cận Bùi Tê Hàn nữa không?]
Hứa Du Du chẳng thèm để tâm tới cái ý tưởng vớ vẩn mà Tư Ngọc vừa đưa ra, ngạo nghễ nói:
“Có ma mới đi tìm hắn ấy. Thiên tuyển chi nữ thì cũng có lòng tự trọng chứ bộ! Hôm nay hắn còn muốn gϊếŧ ta kia kìa, nói gì thì nói ta cũng phải mặc kệ hắn ít nhất một tháng.”
Nàng hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ: Chờ đến khi nàng mạnh lên rồi, nhất định phải bắt Bùi Tê Hàn nằm gọn trong tay nàng mà bóp méo, nhào nặn đủ kiểu mới hả giận được!
-
Hứa Du Du đang dùng cơm ở nhà ăn, hoàn toàn không biết chuyện hôm qua giữa nàng và Bùi Tê Hàn đã lan truyền khắp Đồng Lâm Sơn.
Cơm ăn đến một nửa, đã thấy có kẻ tới kiếm chuyện. Hứa Du Du nhận ra người này. Hắn tên là Trì Hách, chính là kẻ ngày nàng nhập môn đã mắng nàng dữ dội nhất.
Các đệ tử ở Đồng Lâm Sơn đều có chung một đặc điểm rất nổi bật: Âm dương quái khí.
Ví dụ như lúc này, Trì Hách cố ý ngồi xuống đối diện nàng, kéo ghế ra tiếng động thật lớn, vẻ mặt đầy hả hê không hề che giấu được. Hắn cười khẩy, cố tình hỏi nàng:
“Tiểu sư muội, hôm qua Bùi Tê Hàn đã rút kiếm định gϊếŧ ngươi, sao ngươi không đi tìm sư tôn báo thù hộ mình nhỉ?”
Hứa Du Du lập tức đặt chén đũa xuống. Loại lưu manh thối tha này mà đã dính lấy rồi thì phiền phức hệt như thuốc cao dán, rất khó dứt ra được. Hứa Du Du vốn định tránh né hắn, ai ngờ vừa mới xoay người đã bị Trì Hách chắn mất lối đi.
“Này, tiểu sư muội, đừng vội đi chứ!” Trì Hách tỏ vẻ hơi điên cuồng: “Ngươi nói thử xem, tên quái thai Bùi Tê Hàn kia tại sao lại muốn gϊếŧ ngươi nhỉ? Có phải hắn thấy tiểu sư muội độc chiếm sự sủng ái của sư tôn nên mới định hạ độc thủ hay không?”
Hứa Du Du trả lời ngắn gọn, lạnh nhạt: “Ta chẳng hiểu ngươi đang nói gì cả.”
Trì Hách cúi đầu sát lại gần nàng, ánh mắt nhìn nàng giống như một con rắn độc đang thè lưỡi. Hắn nở nụ cười đầy ác ý nói:
“Ngươi và ta đều là đồng môn sư huynh muội, tất nhiên phải thành thật với nhau một chút chứ. Mau nói thật đi, có phải sư tôn đã đổi ý rồi, định đem tất cả yêu đan sau này thu được giao cho ngươi đúng không?”
“Cái gì?” Hứa Du Du cau chặt mày.
“Chẳng phải thế sao? Nếu không phải sư tôn đổi ý, Bùi Tê Hàn hắn có thể rút cả Kinh Nghê kiếm ra định gϊếŧ người sao? Chính ngươi đã cướp đi yêu đan của hắn, thử hỏi giờ đây hắn còn mặt mũi nào đứng ở Đồng Lâm Sơn nữa?”
Hai người đứng đây tranh luận, xung quanh càng lúc càng có nhiều đệ tử tò mò tụ tập lại xem náo nhiệt. Hứa Du Du bị những ánh mắt dò xét, soi mói kia khiến cho vô cùng khó chịu.
Nếu họ đều nói nàng được Lục Tức sủng ái, vậy nàng cứ thuận theo ý bọn họ một lần, thử mượn oai hùm dọa người xem sao.
“Ngươi dám gây sự với ta như thế, không sợ ta đi nói với sư phụ sao?” Hứa Du Du cứng rắn đáp lại.
“A, cho dù biết rồi thì sao? Bọn ta với sư tôn vốn dĩ luôn luôn là môi hở răng lạnh. Đối với Đồng Lâm Sơn này, Bùi Tê Hàn kia mới chính là con mọt lớn nhất.” Ai ngờ Trì Hách nghe xong chẳng những không sợ hãi mà còn bật cười, hắn cố tình tiến lại gần, ghé sát bên tai nàng nói nhỏ: “Nếu không, ngươi nghĩ tại sao suốt bao nhiêu năm nay, sư tôn chẳng bao giờ đứng ra nói đỡ lấy một lời nào cho Bùi Tê Hàn? Hứa Du Du, nếu ngươi muốn làm một Bùi Tê Hàn thứ hai, ta khuyên ngươi trước hết nên tự biết cân nhắc sức nặng của mình đi, đồ song vô phế vật!”
“Ngươi!” Hứa Du Du tức giận quát lên.