Sau đó, Hứa Du Du ôm mắt, lảo đảo tìm tới chỗ Lục Tức để nhờ giúp đỡ. Thấy đồ đệ cưng của mình thành ra bộ dạng thảm hại thế này, Lục Tức hết sức thương xót, lập tức đưa cho nàng một lọ linh dược, nói rằng dùng thuốc này nhất định sẽ khỏi bệnh ngay tức khắc. Hứa Du Du vui mừng nhận lấy.
Lục Tức không hỏi kỹ nguyên nhân nàng bị thương, mà nàng dĩ nhiên cũng chẳng nói thật, chỉ nói qua loa là trong lúc luyện kiếm sơ ý để cát đá rơi vào mắt.
Quay về Triêu Dương cư, Hứa Du Du mở lọ linh dược ra, từ trong lọ bay ra một quả cầu ánh sáng nhỏ lơ lửng trước mặt nàng. Hứa Du Du đưa tay chạm vào, quả cầu ánh sáng lập tức dung nhập vào cơ thể nàng. Quả nhiên đúng là linh dược, hiệu quả nhanh chóng vô cùng. Những vật mờ nhạt trước mắt nàng dần dần rõ nét trở lại, Hứa Du Du thậm chí còn cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn hẳn trước kia.
“Tư Ngọc, cũng may là không nghe lời ngươi, nếu không chắc ta phải nằm liệt trên giường ba ngày rồi.” Hứa Du Du đắc ý nói: “Đây là thuốc gì mà lợi hại quá vậy nhỉ?”
Tư Ngọc: [Xin lỗi Du Du, điều này ngươi không thể biết được.]
“…”
Hứa Du Du nằm xuống giường, trong phòng đang đốt lò sưởi, nàng cầm Tư Ngọc trên tay nghịch qua nghịch lại, hỏi: “Ngươi nói xem tại sao Bùi Tê Hàn lại muốn gϊếŧ ta? Ta chỉ nói muốn giúp hắn thôi, chẳng lẽ như vậy cũng đắc tội hắn rồi sao?”
Tư Ngọc bình tĩnh phân tích giúp nàng: [Bùi Tê Hàn đã sống trong hoàn cảnh bị phỉ báng, đả kích như vậy suốt nhiều năm trời, lòng hắn từ lâu đã trở nên lạnh lẽo cứng đờ như băng tuyết trên đỉnh Thiên Sơn. Trong tình huống manh mối chưa đủ, ngươi đã vội vàng lật bài ngửa như vậy, hắn đương nhiên sẽ không tin tưởng ngươi, thậm chí còn hoài nghi ngươi có âm mưu khác.]
“Có lý, trước đó là ta đã quá nóng vội rồi. Thế giờ tiếp theo ta nên làm gì đây?” Hứa Du Du hỏi.
Tư Ngọc vẫn giữ phong thái lý trí trước sau như một, đáp lời nàng:
[Hiện tại ngươi đang đối mặt với hai vấn đề:
Thứ nhất là sự phân bổ yêu đan không công bằng, dẫn đến việc đồng môn đối xử hà khắc, mắng chửi Bùi Tê Hàn.
Thứ hai là di chứng của Bùi Tê Hàn có thật hay không, nếu thật thì phải giải quyết thế nào.
Hai vấn đề này, suy cho cùng, đều bắt nguồn từ yêu đan. Chỉ cần ngươi giải quyết được vấn đề yêu đan này, phiền não tạm thời sẽ tự nhiên được giải quyết.]
Nghe phân tích của nó, Hứa Du Du liên tục gật đầu, đồng thời nàng còn chú ý được một từ khóa quan trọng trong lời của Tư Ngọc: “Tư Ngọc, ý ngươi là sao? Cái gì gọi là "phiền não tạm thời"? Chẳng lẽ chỉ giải quyết mỗi vấn đề yêu đan thôi vẫn chưa đủ à, sẽ còn vấn đề lâu dài phía sau nữa sao?”
Tư Ngọc: [Xin lỗi Du Du, điều này ngươi không thể biết được.]
“…” Im lặng không giải quyết được vấn đề gì, Hứa Du Du quyết định đổi sang một hướng tư duy khác, hỏi tiếp: “Vậy thì ít nhất ngươi cũng phải nói cho ta biết, hiện tại Bùi Tê Hàn còn cách trạng thái hắc hóa bao xa rồi chứ.”
Tư Ngọc: [Xin lỗi Du Du, điều này ngươi không thể biết được.]
Hứa Du Du tức giận đe dọa: “Vậy thì ta mặc kệ luôn, cứ để cho Bùi Tê Hàn hắc hóa luôn cho rồi.”
Đúng là nàng xui xẻo nhất trên đời, xuyên vào sách lại đυ.ng ngay phải tên ma đầu băng sơn lạnh lùng này, vừa rồi chỉ vì một câu nói không hợp ý đã suýt nữa đoạt luôn cái mạng nhỏ của nàng.
Muốn ngăn hắn hắc hóa, e là còn khó hơn cả lên trời nữa.
Tư Ngọc nghiêm túc đáp: [Xin lỗi Du Du, nếu như Bùi Tê Hàn hóa ma, ngươi sẽ chết ở đây, vĩnh viễn không thể trở về thế giới ban đầu, đồng thời sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong vòng lặp vô tận ở thế giới này, cho tới khi ngươi ngăn chặn thành công việc hắn hắc hóa.]
Cứng rắn không được, Hứa Du Du lập tức đổi sang chiến thuật mềm mỏng, làm ra vẻ đáng thương phân tích tình cảnh hiện giờ của bản thân cho nó nghe:
“Ngươi xem lại tình cảnh hiện giờ của ta đi. Trước tiên là thái độ của nhân vật chính Bùi Tê Hàn đối với ta ra sao? Một là muốn gϊếŧ ta, hai là hoàn toàn không muốn để ý tới ta, kết giới giữa hai chúng ta hiện vẫn còn đó chưa dỡ xuống kìa! Còn nữa, trong Đồng Lâm Sơn này có một nhóm người đặc biệt ghét ta, bởi vì ta vừa là phế vật kép, lại vừa được Lục Tức ưu ái. Mấy ngày nay ta không biết đã phải chắn bao nhiêu đạn, nhận bao nhiêu lời mắng chửi thay cho Bùi Tê Hàn rồi. Chưa kể tới việc Lục Tức thần bí khó lường, ta nhìn thế nào ông ta cũng là một lão hồ ly già mà ta thì đấu không nổi. Sắp tới chính là kỳ săn xuân, ta thì tu vi thấp kém, tiến thoái lưỡng nan. Giờ ngươi nhìn lại mà xem, muốn hoàn thành nhiệm vụ ngăn Bùi Tê Hàn hắc hóa của ta, e là chuyện cổ tích hoang đường mất rồi.”