Nàng cho rằng chẳng ai lại nỡ từ chối người thật lòng quan tâm đến mình. Từ khi nàng bước chân vào Đồng Lâm Sơn đến nay, chưa từng nói một lời nào xấu về hắn trước mặt bất kỳ ai, càng chưa bao giờ nói xấu hay vu oan hắn. Nàng tin rằng mình có thể nhận được sự tín nhiệm từ phía Bùi Tê Hàn, nàng hoàn toàn xứng đáng.
Hứa Du Du quyết tâm đánh cược lần cuối, dùng hết dũng khí, dứt khoát nói rõ:
“Hai ngày nay, sư huynh đi chậm hơn bình thường rất nhiều. Vừa rồi, ta chỉ vừa vô tình chạm phải chân của huynh thôi, mà huynh đã lập tức tránh né như vậy. Ta tuy chỉ đoán rằng chân huynh bị thương, nhưng chắc cũng không sai là bao. Sư huynh, nếu huynh thật sự gặp khó khăn gì, xin hãy nói cho ta biết, ta nhất định sẽ giúp huynh bằng bất cứ giá nào, xin huynh hãy tin tưởng ta.”
“Giúp ta?” Bùi Tê Hàn chậm rãi xoay người lại, đôi mắt vốn bình thản không chút cảm xúc giờ đây đã phủ đầy âm u lạnh lẽo. Ánh mắt sắc bén như lưỡi dao, lạnh lùng đáng sợ ấy xuyên qua màn gió tuyết dày đặc, ghim thẳng vào người nàng.
Trong tay hắn đang nắm chặt thanh Kinh Nghê kiếm, chỉ cần muốn gϊếŧ nàng cũng chẳng tốn chút sức lực nào.
Đây là lần thứ hai Hứa Du Du chứng kiến dáng vẻ hung ác của Bùi Tê Hàn. Lần đầu tiên là lúc hắn rút kiếm không chút do dự gϊếŧ chết phân thân Hứa Tiểu Du của nàng. Một khi khoác lên vẻ tàn nhẫn, hắn như thể biến thành một người khác hoàn toàn. Trong đầu nàng không ngừng hiện lên đoạn miêu tả về hắn trong nguyên tác: “Một ma đầu tàn nhẫn máu lạnh, vô tình vô cảm, gϊếŧ người không chớp mắt.”
Nỗi sợ hãi từ l*иg ngực dâng lên tận cổ họng, Hứa Du Du cố nén sự run rẩy đó xuống, kiên cường đối diện với ánh mắt của Bùi Tê Hàn, nghiến răng nói: “Ta thật lòng chỉ muốn giúp huynh, ta muốn giúp huynh thoát khỏi cảnh khó khăn này. Ngay cả như vậy cũng không được sao?”
Hắn rất lâu không nói lời nào, mãi đến khi băng tuyết lần nữa đắp lại vẻ ngoài hoàn mỹ cho hắn, đem tất cả sự hung ác ẩn giấu vào trong lớp mặt nạ lạnh lùng ấy. Trên người hắn lúc này đã không còn khí tức sát ý khiến Hứa Du Du run sợ nữa, chỉ còn lại nét cô đơn hiu quạnh như một vùng đất lạnh sau khi gió tuyết đã lặng yên. Hắn lại trở về làm Bùi Tê Hàn mà nàng vốn quen biết, cô độc, cao ngạo, đứng mãi trên đỉnh núi xa xăm.
“Ngay cả kiếm ngươi còn chẳng dùng được, thì giúp ta bằng cách nào?”
“Ta sẽ cố gắng chăm chỉ luyện kiếm hơn, nhưng xin huynh hãy tin rằng tấm lòng muốn giúp huynh của ta là thật, tuyệt không giả dối.” Nhưng dù lời nói có chân thành đến đâu đi nữa, cũng không thể tránh khỏi bị gió tuyết vùi lấp. Ở nơi này, Bùi Tê Hàn ở tận trên mây cao, còn nàng chỉ là kẻ dưới đáy vực, khoảng cách xa đến vạn dặm, ngẩng đầu cũng chẳng thể thấy nhau.
Giữa hai người vốn có chênh lệch quá lớn, những lời vừa rồi của nàng nghe sao mà nực cười.
Bùi Tê Hàn đưa ra một lời hứa: “Ngươi đỡ được một kiếm của ta, ta sẽ tin ngươi.”
“Giờ này sao ta có thể đỡ nổi kiếm của huynh chứ, rõ ràng huynh lại đang cố tình gây khó dễ cho ta.” Hứa Du Du cúi mắt nhìn thanh mộc kiếm trong tay, cau mày, giọng hơi nghẹn ngào. Nhưng đáng tiếc Bùi Tê Hàn chỉ cho nàng đúng một lựa chọn ấy mà thôi. Một lúc lâu sau, nàng mới nghiêm túc trả lời: “Được, ta sẽ tiếp một kiếm này của huynh.”
Chỉ trong khoảnh khắc, thân hình Bùi Tê Hàn lao nhanh tới mức chỉ còn lại tàn ảnh. Thanh kiếm lạnh lẽo xé gió lao đến, sắc bén đến mức như thể có thể cắt lìa da thịt. Hứa Du Du tim đập chân run, còn chưa kịp giơ mộc kiếm lên đỡ, thanh kiếm gỗ trên tay nàng đã bị kiếm khí của hắn đánh thành bụi vụn. Nàng cũng vì dư lực của kiếm khí mà ngã xuống đất, may thay không bị thương tổn gì.
Ánh mắt Bùi Tê Hàn lạnh nhạt lướt qua cổ tay Hứa Du Du, viên bảo thạch trên chiếc vòng tay đang lập lòe ánh sáng âm u. Hắn lập tức hiểu rõ nguyên nhân.
“Dẹp bỏ suy nghĩ ấy đi, chẳng ai cần sự thương hại của ngươi cả.” Hắn thu kiếm, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt nói.
“Nếu ta nói ta không hề thương hại huynh, huynh có tin không?”
Ngoại trừ lý do liên quan tới cơ chế trở về nhà, nàng thật sự rất muốn giúp hắn. Đây không phải là thương hại, mà chính là sự thiện ý duy nhất nàng dành cho hắn.
Vừa dứt lời, trước mắt nàng bỗng dưng tung lên một màn bụi tuyết, tựa như một lưỡi kiếm sắc bén chém ngang không trung, cuối cùng chuẩn xác rơi vào mắt nàng.
“Đau...”
Hứa Du Du lập tức ôm chặt mắt mình, cảm giác đau nhói khiến nước mắt nàng trào ra. Không biết trải qua bao lâu, nàng mới miễn cưỡng có thể mở mắt. Cảnh vật trước mắt nàng nhòe nhoẹt thành một mảng trắng xóa, còn thân ảnh Bùi Tê Hàn từ lâu đã biến mất chẳng còn dấu vết.
Nàng lấy tay nhẹ nhàng che lên đôi mắt, loạng choạng đứng dậy. Nhưng vì không nhìn rõ nên vừa đứng lên đã suýt nữa ngã xuống, may mà lảo đảo vài bước liền lấy lại được thăng bằng.
Hàn khí theo cơn gió lạnh thấu xương tiến vào cơ thể nàng. Lúc này, Tư Ngọc nhảy ra ngoài, nói chuyện với nàng: [Kiếm đầu tiên của Bùi Tê Hàn là muốn lấy mạng ngươi, nhưng bị Linh Lung Trạc cản lại rồi. Kiếm thứ hai mà hắn đánh ra, chính là muốn đoạt lấy đôi mắt của ngươi. Du Du, mau về nghỉ ngơi một giấc đi, đôi mắt của ngươi e rằng sẽ không nhìn được gì trong vòng ba ngày tới đâu.]