Lúc Bùi Tê Hàn biểu diễn chiêu thức, Hứa Du Du từ đầu đến cuối chỉ chăm chú nhìn vào đôi chân hắn, kết quả chẳng nhìn ra được điều gì. Mỗi lần làm mẫu, hắn đều cố ý giảm tốc độ, làm động tác chậm lại, cũng chẳng khác biệt gì với mọi ngày.
“Xem hiểu rồi chứ?”
“Hả?” Nàng vừa rồi chỉ mải quan sát chân hắn, còn kiếm chiêu gì đó nàng chẳng hề thấy một chút nào cả. Hứa Du Du phiền não đáp: “Xin lỗi sư huynh, vừa rồi ta không nhìn rõ.”
“Ta từng nói chỉ làm mẫu một lần thôi.”
...
Hứa Du Du cắn môi tức tối, nhặt thanh mộc kiếm rơi trên tuyết lên, bắt đầu múa kiếm trước mặt hắn một cách gần như tùy tiện, chẳng khác gì làm bừa làm loạn. Những bước chân vụng về cùng chiêu thức kiếm thuật thảm họa ấy cứ thế lặp đi lặp lại bốn năm lần trước mặt Bùi Tê Hàn, khiến hắn cuối cùng cũng lạnh mặt mở miệng: “Thực ra ngươi vốn không muốn học kiếm.”
“Muốn, ta thật sự rất muốn học mà.”
“…”
Bùi Tê Hàn không đáp lời nàng nữa. Hứa Du Du hiểu rằng những động tác qua loa của mình đã khiến hắn nổi giận. Nhưng mỗi lần hắn đều chỉ làm mẫu duy nhất một lần, bản thân nàng tự biết khả năng lĩnh ngộ của mình không cao, xem một lần thật sự quá khó khăn. Nàng rõ ràng cũng rất tủi thân. Cả hai người cùng trầm mặc không ai nhường ai, cuối cùng Hứa Du Du hít thật sâu một hơi, là người mở lời trước: “Là do huynh vốn không chịu nghiêm túc dạy ta.”
Im lặng, xung quanh chỉ còn lại tiếng tuyết rơi.
“Nhìn kỹ.” Lần này, động tác của Bùi Tê Hàn càng thêm chậm rãi và mềm mại, kéo dài rõ ràng hơn. Sau khi làm mẫu hai lần liên tiếp, hắn mới nhìn Hứa Du Du, bình thản hỏi: “Hiểu rồi chứ?”
Hứa Du Du lập tức gật đầu, điều chỉnh lại tâm trạng, kiên nhẫn luyện kiếm trước mặt hắn. Thỉnh thoảng Bùi Tê Hàn sẽ lên tiếng sửa lại tư thế, chỉ rõ kỹ xảo phát lực cho nàng. Trong một lần chỉ dẫn, nàng rõ ràng nghe thấy Bùi Tê Hàn khẽ rên lên một tiếng đau đớn, nhưng ngay sau đó hắn lại tiếp tục bình thản bảo nàng luyện kiếm tiếp như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lần phát sinh tình huống ngoài ý muốn này khiến toàn bộ tinh thần và sự chú ý của nàng đều đặt hết lên đôi chân của Bùi Tê Hàn.
Sau khi liên tục phạm sai lầm tới mười lần, rốt cuộc Bùi Tê Hàn cũng trầm giọng hỏi nàng: “Ngươi đang nhìn đi đâu thế?”
“Ta…” Vừa rồi ánh mắt nàng vẫn luôn âm thầm để ý đôi chân hắn, nhưng tất nhiên nàng không thể để hắn biết chuyện này. Hứa Du Du đành ngượng ngùng nói lời xin lỗi, hứa chắc chắn lần sau sẽ tập kiếm nghiêm túc hơn.
“Ngươi không cần phải lãng phí thời gian nữa.” Bùi Tê Hàn trực tiếp đưa ra kết luận sau mấy ngày luyện tập vừa rồi của nàng.
Hứa Du Du khó hiểu nhìn hắn.
Bùi Tê Hàn chậm rãi nói: “Ngươi không có thiên phú, lại chẳng chịu chuyên tâm luyện tập, thái độ luyện công biếng nhác, thường xuyên phân tâm. Ngươi vốn sinh ra không phù hợp luyện kiếm, có học cũng vô ích.”
“Ta chẳng tin vào cái gọi là thiên phú gì cả, sách cũng đã nói "trên đường sách vở, chăm chỉ là lối đi…"” Nàng còn chưa nói xong thì đã bị hắn cắt ngang.
“Bảy ngày trôi qua, ngươi học được gì rồi?”
“Tâm ngươi vốn không đặt ở nơi này, học kiếm chẳng có ích lợi gì đâu.”
Nàng lập tức nghẹn lời, không thể nói thêm câu nào nữa. Trái lại, Bùi Tê Hàn chỉ hờ hững quay lưng rời đi, hắn không còn muốn dạy nàng nữa. Hứa Du Du vô tình chọc giận hắn, nàng cũng không hiểu nổi hôm nay vì sao hắn lại tức giận đến vậy. Nhưng nàng hiểu rõ, nếu mất đi mối liên hệ thông qua việc luyện kiếm này với Bùi Tê Hàn, sau này nàng muốn tiếp cận hắn e rằng càng thêm khó khăn.
“Sư huynh, khoan đã!” Hứa Du Du thẳng thắn nói ra, “Vừa rồi ta không phải cố ý phân tâm đâu.”
“Thật ra lúc nãy… ta là đang nhìn chân của huynh.”
Bước chân của Bùi Tê Hàn đột nhiên dừng lại. Trong khoảnh khắc ấy, Hứa Du Du lập tức nín thở, ngay cả tuyết gió trên hậu sơn dường như cũng ngưng đọng theo.
Trong lòng nàng lo lắng bất an, nhưng thấy Bùi Tê Hàn chưa có ý định rời đi, nàng càng siết chặt thanh mộc kiếm trong tay, lấy hết can đảm nói tiếp: “Ngày hôm qua ta nghe người ta nói rằng ăn quá nhiều yêu đan sẽ để lại di chứng. Hôm qua huynh nhìn rất yếu ớt, cho nên ta mới lo lắng cho sức khỏe của huynh.”
“Sau đó thì sao? Ngươi phát hiện ra được gì rồi?” Giọng nói của Bùi Tê Hàn lúc này cực kỳ tĩnh lặng, hệt như một tảng băng chìm sâu dưới đáy đại dương, mang theo sự lạnh lẽo tựa cái chết.
Nguy hiểm, sâu không thấy đáy, như thể chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ bùng nổ tức thì.
Hứa Du Du không thể đoán rõ được tâm trạng của hắn vào thời điểm này, nhưng nàng biết đây chính là cơ hội cuối cùng. Nếu lúc này không nói rõ ràng, e rằng về sau nàng sẽ chẳng còn cơ hội nào để lại gần và thấu hiểu hắn nữa.