Giờ Thìn ngày hôm sau, Bùi Tê Hàn quả nhiên không thất hứa.
Hôm qua trời mưa lớn, sáng nay ẩm ướt và lạnh giá, trong không khí còn phủ đầy sương mù. Sắc mặt hắn hình như đã tốt hơn ngày hôm qua một chút. Hứa Du Du thử chậm rãi tiến lại gần hắn, thấy hắn không bài xích mới thở phào nhẹ nhõm.
“Sư huynh, huynh…” Hứa Du Du do dự một hồi rồi quan tâm hỏi: “Gần đây có phải sức khỏe huynh không được tốt lắm không? Hay là sư huynh cứ nghỉ ngơi trước đi? Ta không sao đâu, kiếm thuật này ta cũng không cần vội vã học làm gì.”
“Ta không sao.” Bùi Tê Hàn quay đầu lại nhìn nàng, trong đôi mắt dường như được phủ một tầng sương mỏng, giống như mặt biển sâu sau cơn sóng dữ. Không vui cũng chẳng buồn, chỉ qua một đêm, khoảng cách giữa bọn họ lại xa cách trở lại.
“Nhưng ta thật sự hơi lo cho sức khỏe của huynh. Sư huynh, nếu huynh cần ta, ta có thể giúp huynh, thật đấy!” Hứa Du Du chân thành nói.
“Cần?”
Đây là lần đầu tiên Bùi Tê Hàn nghe có người nói với hắn hai từ này. Hắn hơi khựng lại một chút, rồi đáp: “Không cần.”
“Ồ.” Hứa Du Du đáp một tiếng rầu rĩ. Nàng nghe người ta kể rằng Bùi Tê Hàn quanh năm suốt tháng chỉ ở trong Sóc Tuyết cư, gần như chẳng hề ra ngoài, càng không bước chân đến nơi nào khác. Hiện giờ hắn lại chịu bước ra, không ngại rét buốt mưa tuyết để dạy nàng kiếm thuật, ắt hẳn là vì nhận được lời căn dặn của Lục Tức rồi.
Hứa Du Du lại thử dò hỏi hắn thêm một lần nữa: “Sư huynh, nếu huynh e ngại sư phụ thì cứ yên tâm đi, huynh tuyệt đối có thể tin tưởng ta. Hai chúng ta ở đây lén lút nghỉ ngơi một chút, ta nhất định sẽ không nói với sư phụ đâu.”
“Ngươi biết thế thì tốt.” Bùi Tê Hàn lãnh đạm đáp lại. Việc dạy kiếm cho Hứa Du Du vốn là nhiệm vụ Lục Tức giao cho hắn, nhiệm vụ còn chưa hoàn thành ngày nào thì cuộc sống của hắn sẽ không thể quay về quỹ đạo bình thường ngày đó.
Giọng hắn nghe thật lạnh lùng!
Hứa Du Du thức thời ngậm miệng, cầm lấy mộc kiếm trong tay, bắt đầu biểu diễn những gì nàng học được trong vài ngày qua cho Bùi Tê Hàn xem.
Ngoại trừ việc củng cố nền tảng vững chắc, nàng mới học được vài chiêu cơ bản trong kiếm thuật nhập môn, gồm bốn chiêu: Cung bộ bình mạt (chém ngang trong tư thế bước cung), cung bộ tả liêu (hất lên bên trái trong tư thế bước cung), đề tất bình trảm (nâng gối chém ngang), và hồi thân hạ thích (xoay người đâm xuống).
Chiêu "Hồi thân hạ thích" này nàng luyện chưa đủ thành thạo. Khi xoay người, cổ tay bị lật ngược, phần thân dưới lại không vững, kết quả thanh mộc kiếm lập tức tuột khỏi tay. Chân trái nàng giẫm xuống tuyết bị trượt một cái, cả người ngã nhào về phía trước, vừa vặn ngã ngay trước mặt Bùi Tê Hàn.
Lúc ngã xuống, tay phải của Hứa Du Du vô tình chạm vào đầu gối hắn. Chỉ thấy Bùi Tê Hàn vội vã lùi thật xa về phía sau, tà áo hắn hất lên khiến tuyết bắn tung tóe hết lên đầu nàng.
Hắn đứng khuất sau màn sương dày đặc, nàng chỉ lờ mờ nhìn thấy thân ảnh hắn.
“Làm gì mà căng thẳng thế chứ…” Nàng nào có phải là virus thế kỷ mới đâu, vậy mà Bùi Tê Hàn né tránh nàng cứ như né tránh ma quỷ vậy. Hứa Du Du âm thầm càu nhàu trong lòng, mỗi ngày nàng cứ phải dao động qua lại giữa ba trạng thái tâm lý: "Người này thật sự rất đáng ghét," "Người này có chút đáng ghét," và "Người này hình như cũng không quá đáng ghét như vậy."
Nhưng bây giờ nàng thật sự cảm thấy người này vô cùng đáng ghét!
Hứa Du Du tự mình bò dậy từ trên mặt tuyết, phủi sạch tuyết dính trên người, mím môi bực bội, phiền não.
Thấy Bùi Tê Hàn mãi không chịu bước tới, Hứa Du Du tức giận hỏi: “Rốt cuộc còn muốn dạy nữa hay không đây?”
Rất lâu sau, Bùi Tê Hàn mới chậm rãi bước trở lại.
Có điều gì đó không ổn, nàng đã nhận ra điều kỳ lạ. Hai ngày liên tiếp hắn đều đi rất chậm, lại liên tưởng tới chuyện di chứng mà những người kia nói hôm qua, nàng suy đoán di chứng này liệu có phải phát tác trên chân của hắn hay không?
Chân của hắn nhất định là có vấn đề, chẳng trách hắn không để nàng chạm vào.
Nàng nhớ lại lần trước khi luyện kiếm trước mặt hắn nàng cũng từng ngã nhào. Lúc đó hắn chỉ đứng bất động một chỗ, tuy không đỡ nàng dậy nhưng ít nhất cũng không tránh nàng như tránh rắn rết. Còn vừa rồi, rõ ràng hắn vì nàng sắp đυ.ng vào đầu gối nên mới vội vàng lùi ra xa như vậy.
Hắn bước đi chậm chạp thế này, Hứa Du Du bất giác tưởng tượng đến cảnh tượng hắn lê bước khó nhọc từ Sóc Tuyết cư tới hậu sơn, nghĩ mà thấy thật đáng thương. Cứ như vậy, dù Bùi Tê Hàn chưa nói một lời nào, nhưng nàng lại âm thầm tha thứ cho hắn thêm một lần nữa.
Hứa Du Du chăm chú nhìn hắn, trong lòng rất muốn mở miệng hỏi hắn về chuyện di chứng do yêu đan kia gây ra, nhưng nàng lại chẳng dám. Bùi Tê Hàn luôn đem người khác cự tuyệt bên ngoài ngàn dặm, ngoại trừ trách nhiệm dạy kiếm, trong mắt hắn có lẽ nàng cũng chẳng khác gì không khí.
“Hôm nay sẽ dạy ngươi chiêu "Quải kiếm trực thích" và "Hư bộ giá kiếm", ta chỉ làm mẫu một lần.” Bùi Tê Hàn hờ hững nói.
“Ồ, được thôi.” Ánh mắt nàng vô thức lướt xuống chân của hắn.
“Có chuyện gì?”
Câu hỏi đột ngột của hắn khiến Hứa Du Du giật mình, kéo nàng ra khỏi suy nghĩ đang lan man. Nàng không ngờ rằng Bùi Tê Hàn lại nhạy bén như vậy.
“Không... không có gì đâu.”