“Nhưng muội không muốn có thêm người nào bị tổn thương vì những viên yêu đan nữa.” Cục diện hiện tại không tốt với bất cứ ai. Các đệ tử không thể tiếp tục tu hành, Bùi Tê Hàn lại bị kẹt giữa tâm bão dư luận. Nàng không muốn có thêm người nào vì chuyện yêu đan mà tiếp tục trách móc Bùi Tê Hàn nữa.
Vương Thất xoa nhẹ đầu nàng, dịu dàng nói: “Đợi đến lúc muội vượt qua được cửa ải lần săn xuân kia rồi hãy nói những lời này cũng chưa muộn.”
“Muội xem, ngay cả Bùi Tê Hàn cũng chẳng nhận chút tình nghĩa nào từ muội cả.”
Hứa Du Du theo tiếng nhìn sang, thì ra là Bùi Tê Hàn đang đứng dậy khỏi chỗ ngồi, chuẩn bị rời khỏi nhà ăn.
“Sư huynh, đợi ta với!” Hứa Du Du gần như ngay lập tức đứng dậy chạy theo. Hôm nay, bước chân của Bùi Tê Hàn chậm hơn mọi khi, nàng bất ngờ có thể đuổi kịp hắn ngay khi vừa ra khỏi cửa nhà ăn.
Ngày thường khi Bùi Tê Hàn dạy nàng luyện kiếm, nàng từng thử chạy theo bước chân của hắn. Nhưng người này mỗi lần bước đi đều nhanh như gió, thoắt cái đã không còn bóng dáng đâu nữa. Đa phần thời gian nàng đều chỉ biết nhìn theo bóng lưng mà thôi. Dường như hắn không muốn dây dưa gì với nàng nhiều, ngoài việc luyện kiếm ra thì hai người hầu như chẳng có chút giao tiếp nào khác.
“Sư huynh, huynh ăn no rồi sao?”
“Ừ.”
“Vậy việc luyện kiếm hôm nay…”
“Để ngày mai.”
Hứa Du Du cố gắng vắt óc nghĩ xem có thể nói gì để giữ Bùi Tê Hàn lại, nhưng nàng thật sự chẳng nghĩ ra được lý do nào có thể khiến hắn ở lại cả. Những lời nghị luận trong nhà ăn nàng cũng chẳng thể giả điếc làm ngơ được. Trong thoáng chốc nàng im lặng ấy, Bùi Tê Hàn đã tiếp tục bước đi, bước chân lần này nhanh hơn trước một chút.
Nàng giật mình hoàn hồn, vội vã bước nhanh hơn, tiếp tục đuổi theo hắn.
Mưa gió đã ngừng.
Dấu chân Bùi Tê Hàn lưu lại trên nền tuyết rất sâu, không biết có phải do ảo giác của nàng hay không, nhưng Hứa Du Du cảm thấy hôm nay Bùi Tê Hàn dường như bước đi cực kỳ khó khăn. Hắn vốn như băng tuyết, trước nay đi trên nền tuyết luôn nhẹ nhàng, phiêu dật, đến và đi đều tựa như cơn gió, ít nhất trước đây Hứa Du Du vẫn luôn cho là như vậy.
Nhưng giờ khắc này, chẳng rõ vì sao nàng lại cảm giác thân hình hắn giữa gió tuyết vô cùng đơn bạc, mong manh đến mức chỉ cần một cơn gió thổi qua là có thể gãy rời.
Có lẽ chính vì hai tiếng “xin lỗi” kia, lần đầu tiên nàng cảm nhận được chút hơi ấm tình người từ trên người Bùi Tê Hàn. Vì vậy, nàng thử phá vỡ lớp thần khí lạnh lùng, cách biệt trần thế ấy của hắn, để nhìn thấu vào bản chất thật sự của con người hắn.
Hình như hắn cũng không đáng ghét đến thế.
Trong lúc nàng còn đang suy nghĩ, chẳng biết từ lúc nào đã theo hắn đến tận chỗ kết giới, nàng chợt giật mình gọi lớn: “Sư huynh, đợi một chút!”
Chỉ còn một bước chân nữa là Bùi Tê Hàn đã vào hẳn trong kết giới. Có lẽ lúc này thật sự đã tới thời điểm phải chia tay, nhưng câu nói vừa rồi của Hứa Du Du lại khiến hắn dừng bước chân lại.
“Có chuyện gì?”
“Đồng Lâm Sơn trời lại lạnh hơn rồi, áo choàng chống rét của huynh vẫn còn đang ở chỗ ta.” Hứa Du Du vội vàng chạy về phía Triêu Dương cư của mình, giữa đường còn lớn tiếng gọi vọng lại với Bùi Tê Hàn: “Sư huynh, đợi ta một lát nhé!”
Nhưng khi Hứa Du Du cầm áo choàng vội vã quay trở lại, bóng dáng Bùi Tê Hàn đã chẳng còn đâu nữa. Nàng đứng nhìn kết giới trước mặt, im lặng hồi lâu, cuối cùng lại phí công chạy một chuyến.
Nhưng thôi, ít nhất hôm nay Bùi Tê Hàn cũng đã có một chút thay đổi, chứng tỏ nỗ lực của nàng không phải hoàn toàn uổng phí.
Bụng nàng sôi lên ùng ục, lúc này Hứa Du Du mới sực nhớ ra cả buổi nàng còn chưa ăn được miếng cơm nào. Nàng lại quay ngược đường trở về nhà ăn. Thức ăn sớm đã nguội lạnh hết cả, nàng cúi đầu liếc nhìn phần cơm thừa canh cặn mà Bùi Tê Hàn để lại trên bàn. Hắn chỉ ăn một chút xíu mà thôi, thực ra cũng chẳng khác nào chưa ăn.
Trong lúc nàng đang lấy thêm cơm thì phía sau lưng truyền tới tiếng người trò chuyện:
“Này, vừa rồi các ngươi có nhìn thấy Bùi Tê Hàn không? Chậc, thái tử gia cũng chịu hạ mình tới tận nhà ăn dùng cơm đấy, đúng là chuyện lạ có thật.”
“Thần kỳ gì đâu, năm nào hắn chẳng phải tới nhà ăn ba bốn lần, lần nào cũng đều chọn đúng vào ngày âm u ẩm ướt. Có gì mà lạ, chẳng qua là quả báo của tên phế vật kia mà thôi.”
Hứa Du Du lập tức dừng bước, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh hai người đó để dò hỏi thêm thông tin: “Ngày âm u ẩm ướt là quả báo của hắn ư? Tại sao lại nói như vậy, chẳng lẽ có ẩn tình gì à?”
“Ẩn tình cái gì chứ, đây chính là thiên đạo luân hồi, báo ứng không sai chạy đâu được.” Người kia giải thích: “Hắn dùng yêu đan để cưỡng ép duy trì tu vi của bản thân, thì quả báo chẳng phải đã tới rồi sao!”
Hứa Du Du nghe vậy liền cau mày. Ý người này là sau khi ăn yêu đan, Bùi Tê Hàn sẽ bị phát tác di chứng mỗi khi thời tiết âm u, mưa gió hay sao?
Chẳng trách, chẳng trách hôm nay nhìn hắn lại yếu ớt như vậy.