Chương 2

Hứa Du Du nhìn thấy Quách Tiêu âm thầm thở phào một hơi, đến khi ánh mắt Lục Tức lần nữa quét tới, hắn lại lập tức ra vẻ như không có việc gì xảy ra.

Nghe xong đoạn đối thoại này, Hứa Du Du đại khái suy đoán ra môn phái này vừa kết thúc một lần lịch luyện săn yêu đan, nhiệm vụ Lục Tức giao cho Thiệu Vân Trình và Quách Tiêu đã thất bại. Nhìn biểu hiện của hai người, nếu nàng không đoán nhầm thì Quách Tiêu hẳn là phụ thuộc vào Thiệu Vân Trình. Khi đối mặt với Lục Tức, rõ ràng Thiệu Vân Trình ung dung, bình tĩnh hơn nhiều so với Quách Tiêu.

“Các con lui xuống trước đi.”

“Khoan đã, Tê Hàn ở lại.”

Ra khỏi căn phòng một đoạn khá xa, Quách Tiêu rốt cuộc nhịn không được mà mắng một câu tục: “Sư huynh, dựa vào cái gì mà yêu đan chúng ta liều mạng cực khổ săn được lại phải vào miệng của Bùi Tê Hàn chứ? Hắn ta cũng có tay có chân, dựa vào cái gì mỗi lần đi săn yêu đều không tham gia, chỉ biết ăn yêu đan mà chúng ta vất vả mới lấy được? Bùi Tê Hàn, cái tên phế vật chỉ biết dựa vào yêu đan để nâng cao tu vi này, đáng đời bốn năm nay tu vi chẳng hề tiến triển chút nào!”

“Cũng chỉ có sư tôn xem hắn như bảo bối, thứ tốt nào cũng nhét vào trong tay hắn.” Quách Tiêu lầm bầm mắng cả nửa ngày trời, giữa chừng còn bất bình thay cho Thiệu Vân Trình: “Ta thật sự nghĩ là sư tôn mắt bị mù rồi, rõ ràng sư huynh xuất sắc hơn hắn rất nhiều.”

“Đủ rồi, nói ít thôi.” Thiệu Vân Trình cau mày, hai người tiếp tục sóng vai tiến về phía trước. Hứa Du Du đi theo phía sau họ không xa lắm. Sau khi sư phụ bảo nàng ra ngoài, nàng cũng không biết nên đi đâu, dứt khoát cứ đi theo hai người bọn họ. Thế nhưng, hai người kia dường như vẫn chưa phát hiện ra sự tồn tại của nàng.

Hứa Du Du suy nghĩ kỹ lại những lời hai người kia vừa nói, cảm thấy có chút không đúng. Bùi Tê Hàn sau khi hắc hóa là một tồn tại mà cả trăm tu sĩ Chính đạo ở Đại Thừa kỳ liên hợp bao vây cũng khó lòng tiêu diệt được. Theo lý mà nói, thực lực như vậy chắc chắn không phải kiểu dựa vào việc ăn yêu đan lúc trẻ để cưỡng ép đẩy nhanh tu vi mà có thể đạt được.

Vấn đề này, Hứa Du Du nhất thời không nghĩ thông được, đành tiếp tục đi theo hai người họ tiến về phía trước. Khi tới một vùng đất trống trải, xa xa có núi tuyết trùng điệp bao quanh, cơn gió lạnh thổi qua làm mặt nàng đau buốt. Một đám đông lớn nhìn thấy Thiệu Vân Trình và Quách Tiêu tiến tới, lập tức vây quanh, dần dần tạo thành một vòng tròn.

Ở trung tâm vòng người, chẳng biết Quách Tiêu từ đâu biến ra một cái túi gấm, đang lần lượt phát cho từng người một những thứ tròn vo lấp lánh ánh vàng, xem ra phẩm chất rất tốt. Hứa Du Du cũng nhanh chóng chen vào, len lỏi trong đám người, giả bộ chìa lòng bàn tay ra đầy chuyên nghiệp.

Đồ tốt, nàng cũng muốn có.

Lẫn vào trong đám nam nhân thế này, bởi vì dáng người nàng vốn nhỏ bé, hơn nữa mọi người đang hưng phấn chờ nhận yêu đan nên chẳng ai để ý tới nàng.

Quách Tiêu phát yêu đan rất nhanh nhẹn, vừa phân phát vừa nói: “Đừng sốt ruột, từng người một thôi. Nhớ kỹ, nhận được yêu đan thì tuyệt đối không được để lộ chuyện này ra ngoài, thủ đoạn của sư tôn thế nào, chư vị sư huynh đệ cũng đều rõ rồi đấy.”

Mọi người lập tức nhao nhao đáp lại rằng sẽ không để lộ chuyện này ra ngoài. Những người nhận được yêu đan rời khỏi bên cạnh Quách Tiêu rồi tụ về phía Thiệu Vân Trình, dần dần một vòng tròn tách thành hai nhóm.

“Thiệu sư huynh, nghe nói huynh săn được một viên yêu đan của Sơn Mị, mau lấy ra cho mấy huynh đệ chúng ta mở mang tầm mắt đi!”

“Đúng thế, đúng thế!” Mọi người phụ họa.

Dưới một tràng tâng bốc nhiệt tình và những lời nhao nhao kích động, Thiệu Vân Trình lấy ra viên yêu đan Sơn Mị của hắn. So với những viên mà Quách Tiêu vừa phát cho đám đệ tử, hiển nhiên viên này hoàn toàn vượt trội, ngay cả ánh sáng phát ra cũng không giống nhau.

“Quả nhiên là bảo bối tốt!”

“Nếu ăn viên này vào chắc tu vi sẽ tăng mạnh đây, chúc mừng sư huynh trước nhé!”

“Chúc mừng sư huynh!”

“Ta đã nói mà, bảo bối thế này làm sao có thể để tên phế vật Bùi Tê Hàn kia phá hỏng được!”

“Hừ, ai chẳng biết Thái tử gia của Đồng Lâm Sơn là tên phế vật ăn yêu đan cũng không lên nổi tu vi chứ, viên yêu đan Sơn Mị tốt thế này, tuyệt đối không thể để hắn phí phạm.”

“Thiệu sư huynh rõ ràng lợi hại hơn cái tên phế vật kia nhiều, bốn năm trước lúc tranh đoạt yêu đan của con Tê Quái Độc Giác, chẳng phải cũng là Thiệu sư huynh giành chiến thắng sao? Tên phế vật kia chẳng bằng nổi một nửa của Thiệu sư huynh, còn tự xưng là tuyệt thế thiên tài cái nỗi gì?”

“Đúng vậy, đúng vậy, sau này đám huynh đệ chúng ta đều theo Thiệu sư huynh hết, sư huynh à, huynh nhớ phải che chở cho chúng đệ nhé.”

...

“Khoan đã, ngươi là ai?” Đám người đang hò reo náo nhiệt bỗng vì một câu hỏi này mà lập tức ngừng bặt, đồng loạt nhìn về phía Hứa Du Du, một nữ tử không rõ lai lịch.

Bàn tay Quách Tiêu vốn đang chuẩn bị đưa yêu đan cho Hứa Du Du cũng dừng lại giữa không trung, ánh mắt mang theo vài phần địch ý nhìn nàng, giọng lạnh đi mấy phần: “Sao ngươi lại ở đây?”

Hứa Du Du tức khắc giả ngu, ngọt ngào gọi hắn một tiếng “sư huynh”, sau đó tiếp tục chìa tay về phía Quách Tiêu đòi yêu đan, còn nghiêm túc cam đoan: “Sư huynh cứ yên tâm, ta nhất định sẽ giữ bí mật.”

“Ngươi vẫn luôn theo dõi chúng ta à?” Quách Tiêu hỏi.