Chương 19

“Sư huynh, hôm nay sao huynh lại không tới hậu sơn?” Trong lời nói của Hứa Du Du không hề có ý trách móc, bởi nàng đã chấp nhận lời xin lỗi của Bùi Tê Hàn rồi, lúc này nàng chỉ muốn biết nguyên nhân mà thôi.

Kể từ lúc nói ra hai tiếng xin lỗi ấy, Bùi Tê Hàn liền không mở miệng thêm nữa, chỉ chăm chú ăn phần cơm rau trong đĩa của mình. Thức ăn ở Đồng Lâm Sơn rất ngon, trong đĩa của Hứa Du Du chất đầy các món khác nhau, màu sắc tươi mới, mặn ngọt cân bằng.

Những ngày này nàng quen thân với Vương Thất sư huynh phụ trách lấy thức ăn trong nhà ăn. Thấy nàng là một tiểu cô nương, mỗi ngày Vương Thất đều cố ý thêm cho nàng một chiếc đùi gà.

Trái lại, trong đĩa của Bùi Tê Hàn chỉ có một muỗng nhỏ cơm trắng và vài cọng rau xanh, chẳng thấy chút dầu mỡ nào.

Hắn ăn cơm rất nho nhã, những ngón tay thon dài cầm đôi đũa trúc chỉ gắp từng chút cơm trắng, từng miếng từng miếng nhỏ đưa vào miệng. Hứa Du Du nhịn không được, mở miệng hỏi hắn: “Sư huynh, huynh chỉ ăn chừng này thôi sao?”

Bùi Tê Hàn im lặng ăn vài miếng cơm nữa rồi cuối cùng ngẩng đầu nhìn nàng. Lần này, hắn không còn tỏ vẻ phiền chán như mọi ngày khi nghe nàng huyên thuyên nữa. Hứa Du Du một lòng mong đợi những lời hắn chuẩn bị nói ra, hoàn toàn không hề nhận thức được dáng vẻ chật vật lúc này của mình — tuyết bám trên mái tóc ướt sũng đã tan chảy thành nước, trượt xuống má, rồi nhỏ giọt vào cổ áo.

Dù trong tình trạng lôi thôi đến vậy, nhưng nụ cười của nàng vẫn rạng rỡ như ánh mặt trời buổi sớm, tràn đầy sức sống.

“Cẩn thận nhiễm lạnh.” Bùi Tê Hàn trước nay vốn chẳng thích quản chuyện bao đồng, sống chết của người khác đối với hắn chẳng liên quan gì. Nếu hôm nay Hứa Du Du không phải vì hắn mà dầm mưa dãi tuyết, hẳn hắn cũng sẽ coi như không thấy.

Đột nhiên được hắn quan tâm, Hứa Du Du vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, vội vàng đáp lời: “Không… không sao đâu.”

Hôm nay Bùi Tê Hàn hiếm khi dễ nói chuyện như vậy, đương nhiên Hứa Du Du phải nhanh chóng nắm lấy cơ hội, lập tức hỏi: “Sư huynh thích ăn đồ chay sao?”

Bùi Tê Hàn chẳng trả lời, cũng không nhìn nàng nữa, nhưng lúc này Hứa Du Du đã chẳng bận tâm. Dù sao có thể khiến tảng băng như hắn chịu mở miệng nói lời quan tâm nàng, đã có thể coi như là bước tiến mang tính cột mốc rồi.

“Ta thấy thức ăn này mà nhạt quá thì cũng không ổn đâu, ăn thêm chút thịt cá vừa đủ sẽ tốt cho sức khỏe hơn, chỗ ta đây vẫn còn một cái đùi gà này.” Hứa Du Du vừa nói vừa gắp chiếc đùi gà từ đĩa của mình, định đưa sang cho Bùi Tê Hàn. Nhưng mới gắp được nửa chừng, nàng chợt nhớ ra hắn mắc bệnh sạch sẽ.

Vừa rồi nàng quả thật vui mừng quá mức mới làm ra hành động hồ đồ này, quả nhiên không ngoài dự đoán, ánh mắt Bùi Tê Hàn nhìn nàng rõ ràng mang ý cấm lại gần.

Giữa người với người vốn tồn tại ranh giới, mà cảm giác ranh giới của Bùi Tê Hàn lại càng mạnh mẽ hơn ai hết. Ánh mắt kia rõ ràng đang nói cho nàng biết: Ngươi vượt quá giới hạn rồi.

Hứa Du Du lập tức rút tay về, ngượng ngùng nói: “Xin lỗi sư huynh, vừa rồi ta lú lẫn quá. Ta thấy thức ăn này thật sự vô vị, hay là để ta đi lấy cho huynh phần khác nhé?”

“Không cần.”

Bùi Tê Hàn vẫn thong thả ăn từng chút một cơm và rau trong đĩa của mình. Nhưng mỗi khi hắn nuốt xuống, Hứa Du Du đều tinh ý nhận thấy hắn hơi cau mày lại. Nghĩ cũng phải, thứ đồ ăn nhạt nhẽo vô vị thế này, liệu có ai thật sự thích cho nổi?

Bỗng dưng ánh mắt Hứa Du Du chạm đến đôi bàn tay của Bùi Tê Hàn, khác hẳn với màu da trắng nõn thường ngày, lúc này tay hắn thấp thoáng màu xanh tím, như thể bị lạnh cóng mà thành vậy.

Hôm nay hắn vẫn mặc bộ y phục đơn bạc màu trắng, tóc buộc bằng dây lụa trắng như mọi khi, chỉ có gương mặt là trắng bệch đến đáng sợ.

“Ta đi lấy thêm cho sư huynh một phần cơm nữa!” Hứa Du Du vốn là một cô nương nhanh nhẹn, vừa nói xong đã lập tức làm ngay, vèo một cái đã xuất hiện trước mặt Vương Thất.

Nàng nói với Vương Thất: “Sư huynh, cho ta thêm một phần cơm nữa nhé.”

Vương Thất nhìn về phía nàng vừa đi tới, nghi hoặc hỏi: “Tiểu sư muội, phần cơm trên bàn muội vẫn còn chưa ăn hết kia mà. Giờ lại muốn thêm một phần nữa, là lấy cho ai vậy?”

Ngay từ lúc Hứa Du Du ngồi cùng bàn với Bùi Tê Hàn, Vương Thất đã chú ý tới hai người họ rồi, mà nói chính xác hơn thì cả nhà ăn đều chú ý đến họ. Bùi Tê Hàn vốn là kẻ thù số một của cả Đồng Lâm Sơn, căn bản chẳng có ai muốn quan tâm hay tiếp xúc với hắn. Một kẻ đức chẳng xứng vị, chiếm dụng tài nguyên tốt nhất của môn phái rồi chỉ biết phung phí hết sạch, sau đó tiếp tục bóc lột các đệ tử khác.

“Là lấy cho Bùi Tê Hàn?” Vương Thất đặt chiếc thìa trong tay xuống, thái độ đã rất rõ ràng: Phần cơm lấy cho Bùi Tê Hàn, hắn tuyệt đối sẽ không phục vụ.