Khóa học kiếm thuật của hắn diễn ra vô cùng gian nan. Hứa Du Du vốn là người bình thường, chưa từng tiếp xúc với kiếm, ngay cả nền tảng cơ bản cũng không hề có. Kiếm thuật vốn chẳng phải thứ có thể luyện nhanh được, vội vàng học trong ba tháng ngắn ngủi này cũng chưa chắc đủ khả năng giữ mạng cho nàng vào lần săn xuân sắp tới.
Cùng lúc đó, việc học của Hứa Du Du còn khó khăn hơn gấp bội. Vị “huấn luyện viên kiếm thuật” này của nàng mắc bệnh sạch sẽ, mà còn là bệnh sạch sẽ cực kỳ nghiêm trọng. Hắn không cho phép nàng chạm vào mình, bản thân hắn cũng tuyệt đối sẽ không đυ.ng vào nàng.
Vì vậy, toàn bộ quá trình hướng dẫn đều dựa vào lời nói của hắn. Mà như thế cũng còn đỡ, đằng này Bùi Tê Hàn lại tiếc chữ như vàng, nói năng vô cùng súc tích. Đôi lúc nàng phải hỏi tới hai ba lần mới hiểu nổi mấy từ ngữ chuyên môn trong lời hắn nói rốt cuộc có ý nghĩa gì. Kết quả là, mỗi khi Hứa Du Du hỏi qua lại một hai lần như thế, Bùi Tê Hàn trực tiếp viết luôn những câu muốn nói xuống mặt tuyết.
Lần này thì hay rồi, ngay cả lời nói cũng chẳng cần mở miệng nữa.
Không những thế, Bùi Tê Hàn còn là người cực kỳ nghiêm khắc, chẳng những khắt khe với bản thân mà còn khắt khe hơn cả với nàng.
Ngay từ khi bắt đầu dạy học, chỉ một chiêu thức đơn giản như xuất kiếm mà nàng phải làm đi làm lại tận nửa canh giờ mới khiến Bùi Tê Hàn vừa lòng, đó mới chỉ là bước đầu tiên — tư thế đứng kiếm mà thôi. Để rèn luyện sự ổn định cho phần thân dưới, nàng phải đứng tấn luyện tập căn bản, nửa thân trên thì giữ tư thế xuất kiếm, cực kỳ nghiêm ngặt và mệt mỏi. Sau đó, Bùi Tê Hàn còn để nàng duy trì tư thế ấy giữa vùng đất trống trải lạnh như băng tuyết, hứng gió lạnh nửa canh giờ nữa.
Thời gian cứ thế trôi qua, cuối cùng cũng đến lúc ăn cơm tối, nàng được giải thoát rồi.
Hứa Du Du ném cây mộc kiếm trong tay xuống, vội vã nhặt chiếc áo choàng chống rét dưới đất lên khoác lên người để sưởi ấm, động tác cứng ngắc đến cực điểm. Nàng hít hít mũi một chút thôi cũng phải chịu đựng cảm giác đau buốt trong khoang mũi.
Bùi Tê Hàn nhìn dáng vẻ co ro, chật vật của Hứa Du Du trên mặt đất, thẳng thừng nói: “Ngươi không thích hợp dùng kiếm.”
“Rõ ràng là huynh cố ý gây khó dễ cho ta!” Vốn dĩ phải chịu đói chịu rét, Hứa Du Du đã rất không vui rồi, thế mà người này còn đứng đây châm chọc nàng. Nàng trừng mắt nhìn hắn, nhất quyết phải tranh đấu cho bản thân một chút.
Nói nàng không thích hợp dùng kiếm, rõ ràng chính hắn mới là người không thích hợp làm sư phụ! Nàng mà học không được kiếm pháp, ít nhất một nửa lỗi là do Bùi Tê Hàn!
“Không hề.” Bùi Tê Hàn lãnh đạm đáp: “Chỉ là nói thẳng mà thôi.”
“Huynh!”
Bình thường Bùi Tê Hàn lạnh lùng, thậm chí giống như đá tảng, hắn hoàn toàn có thể bỏ mặc những lời đàm tiếu xung quanh không thèm đáp trả. Nhưng khi hắn dạy nàng luyện kiếm, Hứa Du Du có thể cảm nhận được trên người hắn cất giấu một cỗ ngạo khí.
Cũng vì sự kiêu ngạo lạnh lùng ấy, hắn trước sau vẫn không chịu cúi đầu, luôn luôn dùng thân phận ngang hàng mà nói chuyện với nàng. Hắn cao cao tại thượng, trong mắt chẳng coi ai ra gì. Hắn quả thật rất đáng ghét, Hứa Du Du từ tận đáy lòng cảm thấy như vậy.
Nàng chật vật chống tay bò dậy từ trên mặt đất, đứng trước mặt Bùi Tê Hàn, bướng bỉnh hỏi lại: “Vì sao nói ta không thích hợp luyện kiếm?”
“Ngươi không có kiếm ý.”
“Kiếm ý là cái gì?” Nàng cau mày hỏi hắn.
Bùi Tê Hàn không trả lời nàng, mà chỉ kết ấn gọi thanh Kinh Nghê kiếm của hắn tới. Thanh kiếm sắc bén vô song, chỉ lơ lửng giữa không trung đã khiến người ta run rẩy sợ hãi. Mũi kiếm hướng đến đâu, tuyết dày tự động tách ra, cuồng phong thét gào, rung chuyển đất trời. Rừng thông cách đó vài trăm mét cũng rũ sạch lớp tuyết trắng trên cành, lay động mãnh liệt, cùng hòa vào trận cuồng hoan ấy.
Bùi Tê Hàn dùng ý niệm điều khiển kiếm, có thể làm trời long đất lở. Còn nàng, ngay cả kiếm cũng chẳng cầm chắc được, càng đừng nói đến thứ gọi là kiếm ý kia.
Trầm mặc hồi lâu, Hứa Du Du cắn răng tức tối nói: “Đó là bởi vì ta không có được thanh kiếm tốt như của huynh mà thôi.”
Kinh Nghê kiếm trở vào vỏ, Bùi Tê Hàn xoay lưng về phía nàng, không đáp lời biện hộ kia.
Sự im lặng kéo dài giữa vùng đất hoang vu, thân thể Hứa Du Du dần dần ấm lại, nàng cũng dần bình tĩnh hơn. Vừa rồi là nàng hờn dỗi, cố chấp đến mức bản thân cũng hồ đồ, chẳng biết đâu là chính, đâu là phụ nữa.
Thực ra, việc nàng có học được kiếm hay không, có kiếm ý hay không vốn dĩ chẳng quan trọng chút nào. Điều quan trọng là nàng cần thông qua quá trình “học kiếm” này để hiểu rõ hơn về Bùi Tê Hàn, tìm ra nguyên nhân khiến hắn hắc hóa. Tất cả những thứ khác đều chẳng đáng bận tâm.