Chương 15

Thấy Quách Tiêu cứ líu ríu mãi không ngừng, Hứa Du Du đành đặt áo choàng xuống giải thích với hắn một hồi. Cuối cùng, Quách Tiêu vẫn phát huy chức năng châm chọc ưu tú của đệ tử Đồng Lâm Sơn, liên tục tuôn lời chế giễu, nói rằng muốn chung sống hòa bình với Bùi Tê Hàn chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày, si tâm vọng tưởng.

Hai người vẫn còn đang cãi cọ vì ý kiến trái chiều, Thiệu Vân Trình đột nhiên chuyển hướng câu chuyện, hỏi Hứa Du Du chiếc vòng tay của nàng lấy từ đâu mà có.

Hứa Du Du không hiểu rõ nguyên nhân trong đó, bèn thành thật đáp rằng chiếc vòng tay này là do sư phụ tặng nàng.

“Vậy sao?” Đáy mắt Thiệu Vân Trình tối sầm đi vài phần, chẳng hiểu sao Hứa Du Du lại nhìn ra chút thất vọng trong đó.

“Sư huynh, chiếc vòng này có vấn đề gì sao?”

Thiệu Vân Trình im lặng hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Không có vấn đề gì.”

Hắn lần nữa nhìn về phía Hứa Du Du, ánh mắt vô cùng phức tạp, ngừng một chút rồi lại nói: “Sư tôn đến cả Linh Lung Trạc cũng ban cho muội, xem ra thật sự rất kỳ vọng vào muội rồi.”

Linh Lung Trạc? Đó là thứ gì chứ? Hứa Du Du suýt chút nữa định gọi Tư Ngọc ra để hỏi rõ lai lịch, không ngờ Quách Tiêu lại nhanh miệng hơn. Miệng hắn há ra kinh ngạc đến mức không khép lại được, nuốt nước bọt nói: “Cái gì cơ, món đồ này lại chính là Linh Lung Trạc!”

Vừa nói, hắn vừa nâng cánh tay của Hứa Du Du lên, cẩn thận săm soi chiếc vòng kia. Hứa Du Du bị hành động của hai người làm cho bối rối, liền hỏi: “Linh Lung Trạc? Chẳng phải chỉ là món đồ tránh rét thôi sao?”

“Chỉ là món đồ tránh rét thôi sao?” Quách Tiêu tức giận vì nàng chẳng biết hàng: “Muội có biết Linh Lung Trạc này trên trời dưới đất chỉ có một chiếc duy nhất, là bảo vật lưu lại từ thời tộc Cổ Linh đã diệt vong nghìn năm trước. Nghe nói thứ này có thể đỡ được một đòn toàn lực của cổ thần đấy, muội còn nghĩ nó chỉ là món đồ tránh rét thôi sao?”

Xem ra đây là một món bảo vật thuộc hệ phòng ngự, Hứa Du Du kinh ngạc thốt lên: “Thì ra lợi hại như vậy! Khi sư phụ đưa nó cho ta còn nói đây chỉ là vật tránh rét thôi.”

“Chậc.” Quách Tiêu quan sát nàng từ trên xuống dưới, lẩm bẩm nói: “Đúng là kẻ ở trong phúc mà chẳng biết hưởng phúc! Muội chắc không biết đâu, năm năm trước sư tôn vì tìm món đồ này đã lên trời xuống đất vào tận đáy biển, cuối cùng dùng hết sức chín trâu hai hổ mới đoạt được nó từ trong tay Hổ Đầu Yêu Tiên, bản thân còn trọng thương, phải bế quan dưỡng thương tròn một năm.”

“Lợi hại vậy sao?”

“Chẳng phải thế à?” Quách Tiêu tiếp tục nói: “Thứ đồ này ngay cả tên phế vật kia sư tôn còn không nỡ đưa cho, sao lại dễ dàng giao cho muội vậy chứ? Còn nói muội không phải là tư sinh chi nữ của sư tôn đi!”

Hứa Du Du nghẹn họng, lúng túng đáp: “Ta thực sự không biết mà, có lẽ do sư tôn thấy ta tu vi thấp kém, chỉ tạm thời cho ta mượn để phòng thân thôi. Lần săn xuân sắp tới rồi, nếu không có thứ này chắc chuyến đi này ta chỉ còn đường nộp mạng mà thôi.”

Nàng thầm nghĩ có lẽ nguyên chủ thật sự có quan hệ gì đó với Lục Tức, nếu không thì việc Lục Tức đối xử tốt với nàng như vậy quả thực rất khó hiểu.

“Thôi bỏ đi, có phải hay không cũng chẳng quan trọng nữa.” Trong đầu Quách Tiêu chợt nảy ra một kế, lập tức nói thẳng: “Sư muội, ta thấy sư tôn cưng chiều muội như thế, muội cũng không cần đi lấy lòng tên quái thai kia làm gì, trực tiếp đi lấy lòng sư tôn không phải là xong rồi sao? Đến lúc đó sư tôn cao hứng lên, đem toàn bộ yêu đan đã nộp đều cho muội, khi ấy muội cũng nhớ phải có chút lương tâm, đừng quên các sư huynh đấy!”

“Được rồi, bớt nói mấy lời vô nghĩa đó đi.” Thiệu Vân Trình kéo Quách Tiêu sang một bên, nhường đường cho Hứa Du Du: “Sư muội, muội đi làm việc của mình đi.”

“Đa tạ sư huynh.”

Trên đường đi, Hứa Du Du nhận thấy sắc mặt của Thiệu Vân Trình kể từ khi nhìn thấy chiếc Linh Lung Trạc trên cổ tay nàng thì không được bình thường cho lắm. Cho dù hắn cố gắng che giấu đến mức nào, Hứa Du Du vẫn phát hiện ra một vài manh mối. Trước đây nàng cũng không ngờ rằng bản thân lại có khả năng quan sát sắc mặt người khác lợi hại đến vậy.

Hứa Du Du đang mải nghĩ ngợi thì bỗng dưng cảm thấy trán đau nhói, bỏng rát. Thì ra trên đường trở về, nàng đã vô tình đυ.ng trúng kết giới do Bùi Tê Hàn dựng giữa hai gian phòng của bọn họ. Nàng buông chiếc áo choàng đang ôm trong tay xuống, dùng đầu ngón tay lạnh lẽo chạm vào chỗ bị thương, vừa ngước mắt lên đã thấy có một người đứng đối diện.

Chính là Bùi Tê Hàn. Hắn đang cầm trong tay một thanh mộc kiếm, đứng bên rìa kết giới, hình như đang chờ ai đó.