Lục Tức bỗng nhiên nhớ tới chuyện gì đó, liền khẽ giọng nói với Hứa Du Du: “Du Du, sư phụ việc vụ quấn thân, không thể trực tiếp dạy con kiếm thuật. Vậy con hãy chọn ra một người trong số các sư huynh để dạy kiếm pháp cho con, được không?”
Hứa Du Du lập tức đồng ý, nhưng trước khi chọn người, nàng lại hỏi Lục Tức một vấn đề khác:
“Sư phụ, ở Đồng Lâm Sơn chúng ta, kiếm pháp của ai lợi hại nhất ạ?”
“Đương nhiên là đại sư huynh của con rồi.”
“Vậy con muốn để đại sư huynh dạy con kiếm pháp, có được không?”
“Đương nhiên là được.” Lục Tức vỗ nhẹ vai Hứa Du Du, ra hiệu cho nàng đi tìm Bùi Tê Hàn. Trong lòng ông tất nhiên hết sức hài lòng với người mà nàng đã lựa chọn.
“Sư huynh, được chứ?” Hứa Du Du ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Bùi Tê Hàn, mỉm cười vô cùng rạng rỡ.
“Mời cao minh khác.” Bùi Tê Hàn vốn dĩ không thích thiếu nữ trước mắt cứ chăm chăm tiến tới gần hắn, nên lạnh lùng dứt khoát từ chối.
Hứa Du Du lập tức quay đầu lại, buồn bã đáng thương nhìn Lục Tức: “Sư phụ...”
“Không sao, đại sư huynh của con đã đồng ý rồi.”
-
Sau khi tan họp, Lục Tức chỉ giữ lại một mình Hứa Du Du ở Đông Vinh Điện.
“Sư phụ, sư huynh thật sự sẽ dạy kiếm thuật cho con sao?” Hứa Du Du ôm chặt món tượng gỗ trong lòng, lòng đầy bất an. Bùi Tê Hàn vừa không chấp nhận lời xin lỗi, lại càng không muốn đón nhận thiện ý của nàng.
“Tất nhiên, sư phụ sẽ không lừa con đâu.”
Hứa Du Du nghe vậy thì an tâm hơn đôi chút, nhưng rồi nàng lại nảy sinh một nỗi phiền muộn khác: “Nhưng nếu ép buộc sư huynh dạy kiếm cho con như vậy, chắc chắn huynh ấy sẽ càng ghét con hơn mất.”
Nàng nói như thế thực ra là muốn Lục Tức mách cho nàng cách nào đó, để nàng có thể tiếp cận Bùi Tê Hàn mà không bị hắn chán ghét. Ai ngờ, nàng lại nghe Lục Tức vô cùng tự tin đáp lại: “Làm sao có chuyện đó được? Sư huynh của con sao có thể ghét con cơ chứ?”
“Hắn, hắn thật sự sẽ không ghét con sao?”
“Du Du, con hãy tin tưởng sư phụ. Đại sư huynh của con tuyệt đối sẽ không ghét con đâu.” Lục Tức tự cảm thấy ông đã cho nàng đủ dũng khí để tiếp cận Bùi Tê Hàn rồi. Nhưng ngay lúc đó, ông chợt nhìn thấy bức tượng gỗ mà Hứa Du Du đang ôm trong lòng, vật này từ lâu ông đã muốn hỏi rồi: “Con đang ôm cái gì vậy?”
“À, là tượng gỗ để con chuẩn bị mang đi xin lỗi sư huynh, nhưng huynh ấy lại không chịu nhận.”
“Xin lỗi?”
Hứa Du Du đem toàn bộ những chuyện hôm qua kể lại một cách tỉ mỉ, không giấu giếm điều gì với Lục Tức, bao gồm cả chuyện nàng có thể biến ra Tiểu Du Du. Dù nàng vẫn luôn nghi ngờ thái độ của Lục Tức với Bùi Tê Hàn, nhưng trực giác lại nói cho nàng biết vị sư phụ này đối xử với nàng rất tốt. Thậm chí, mỗi khi ở bên cạnh ông, nàng luôn có một cảm giác thân thiết hết sức tự nhiên.
Nàng không biết vì sao, nhưng khi nói đến chuyện của bản thân, nàng lại luôn sẵn lòng tin tưởng Lục Tức.
“Hóa ra là vậy.” Lục Tức sau khi nghe xong chẳng hề biểu lộ chút nghi hoặc nào, trái lại, còn bình tĩnh như thể vừa nghe một câu chuyện đùa giỡn nhỏ nhặt. “Ngày mai con cứ tới tìm sư huynh con, huynh ấy sẽ dạy kiếm thuật cho con thôi.”
Hứa Du Du nhún vai đáp: “Nhưng mà sư phụ, sư huynh đã dựng kết giới, không cho con vào Sóc Tuyết Cư nữa rồi.”
Ý định ban đầu của nàng vốn là muốn Lục Tức đứng ra giúp nàng phá bỏ kết giới kia. Ai ngờ, Lục Tức lại nói với nàng: “Không sao, sư huynh của con rồi sẽ tự ra ngoài thôi.”
“Thôi được rồi.” Hứa Du Du đành chấp nhận câu trả lời này. Mọi người đều nói Bùi Tê Hàn đã bốn năm rồi không hề có tiến bộ về tu vi, nhưng hắn vẫn là người có kiếm pháp mạnh nhất trong toàn bộ môn phái. Thế nên Hứa Du Du lại hỏi tiếp: “Sư phụ, trong số các vị sư huynh của Đồng Lâm Sơn, ai là người có tu vi cao nhất?”
“Đương nhiên vẫn là đại sư huynh của con.”
“Đại sư huynh thật lợi hại!” Hứa Du Du cảm thán từ tận đáy lòng. Sự mạnh mẽ của Bùi Tê Hàn, cho dù tu vi có đình trệ suốt bốn năm, thì ở Đồng Lâm Sơn cũng chẳng ai vượt qua được hắn. Nàng tuyệt đối không tin tu vi của một thiên tài thiếu niên lại được tích tụ từ việc ăn yêu đan, e rằng trong chuyện này còn có khúc mắc nào đó.
Hứa Du Du đang cân nhắc khả năng sẽ bám chặt lấy cái đùi này trong lần săn yêu tới, dù sao nàng cũng đâu thực sự muốn tìm đường chết.
“Đúng thế, hắn là đồ đệ mà sư phụ tự hào nhất.”
Thấy Lục Tức bắt đầu hồi tưởng, bộ dạng lại hết sức dễ nói chuyện, Hứa Du Du cẩn thận thăm dò:
“Vậy sư phụ, nếu sư huynh lợi hại như vậy, vì sao tu vi của huynh ấy lại đình trệ suốt bốn năm ạ?”
…
“Du Du, sư phụ có hơi mệt rồi, con về Triêu Dương Cư trước đi.”