Người vừa lên tiếng thay cho nàng là Thiệu Vân Trình. Hứa Du Du hơi ngạc nhiên, bất giác nở một nụ cười rạng rỡ. Nàng thật không ngờ người này lại trọng nghĩa khí đến thế. Trong chốc lát, nàng bỗng nhớ lại lúc đó nàng vốn định gia nhập cùng bọn họ chẳng qua chỉ vì muốn thăm dò tình báo, tiện thể còn tranh thủ lấy miễn phí vài món đồ tốt nữa.
Một cảm giác tội lỗi lập tức dâng lên trong lòng nàng.
“Vì sao con lại nghĩ như vậy?” Lục Tức vẫn chưa đưa ra quyết định của mình, trái lại còn hỏi Thiệu Vân Trình lý do trước.
Thiệu Vân Trình đáp lời: “Tuy rằng đệ tử cùng sư muội quen biết chẳng bao lâu, nhưng sư muội là người lan tâm huệ tính, phẩm hạnh cao khiết, tâm tư trong sáng không nhiễm bụi trần, lại xinh đẹp đáng yêu. Thân làm sư huynh như con quả thật không đành lòng nhìn muội ấy rơi vào cảnh khốn cùng như vậy, đây là lý do thứ nhất. Thứ hai, Đồng Lâm Sơn ta từ khi lập phái tới nay, lần đầu tiên thu nhận nữ đệ tử. Dẫu cho thiên phú của sư muội đúng là có phần khiếm khuyết, nhưng đệ tử nghĩ đây tuyệt nhiên không phải lý do để chúng ta hà khắc với nàng ấy. Sư muội đã tới đây cầu đường sinh tồn, phái ta tuyệt đối không nên nhẫn tâm chặt đứt đường sống của muội ấy như thế.”
Một lời này khiến Hứa Du Du nghe mà nóng cả mặt. Thiệu Vân Trình còn cố ý nói vòng nói tránh để khen nàng phẩm hạnh đoan chính, thông minh xinh đẹp, nàng nghe vậy làm sao mà không xấu hổ được đây?
Nàng che miệng cười trộm, nghiêng đầu nhìn về phía Lục Tức. Quả nhiên gương mặt ông lúc này vô cùng thư thái, đuôi mày hơi nhướng lên, tựa như rất tán đồng lời nói của Thiệu Vân Trình vậy. Trong lòng Hứa Du Du lập tức cảm thấy yên tâm. Xem ra, dù thế nào đi nữa, Lục Tức cũng nhất định sẽ che chở cho nàng!
Dưới quảng trường, Quách Tiêu cũng lên tiếng vì nàng: “Sư tôn, đệ tử cho rằng lời của Thiệu sư huynh rất có lý. Tuy rằng tiểu sư muội nàng thiên phú không có, tu vi lại càng chẳng có chút nào, nhưng nếu nàng đã mang trong mình lòng nhiệt thành cầu tiến, vậy đệ tử cho rằng chúng ta không nên tước đoạt cơ hội tu hành của nàng ấy.”
“Đệ tử cũng nghĩ như vậy.” Lại có thêm một người nữa bước ra nói giúp nàng, sau đó là càng ngày càng có nhiều người lên tiếng thay cho nàng.
Hứa Du Du cẩn thận quan sát, nhận ra những người vừa lên tiếng ủng hộ nàng hầu hết đều là những kẻ hôm qua đã cùng nhau tham gia vụ giấu giếm yêu đan, dối trên gạt dưới kia. Nhìn qua nhìn lại, nàng bất giác chuyển ánh mắt sang phía Bùi Tê Hàn. Hắn vẫn đứng yên một chỗ, thân hình cao ráo, thẳng tắp, không hề có chút phản ứng nào.
Chuyện này vốn nằm trong dự liệu, hắn hoàn toàn đứng ngoài cuộc tranh luận, luôn khiến người khác cảm giác hắn chẳng hề nhuốm khói lửa nhân gian.
“Thiệu Vân Trình, mấy người các ngươi có bị bệnh không? Thêm một phế vật nữa vào môn phái thì có lợi ích gì cơ chứ? Chẳng lẽ bọn ta lại phải liều chết liều sống đi săn yêu đan rồi chắp tay dâng cho kẻ khác sao?”
Khung cảnh vốn vừa mới có chuyển biến tốt đẹp, nhưng chỉ vì một câu chửi mắng gay gắt mà lập tức bị cắt ngang. Kẻ vừa lên tiếng mắng Thiệu Vân Trình kia chính là tên đệ tử ban đầu phản đối việc Hứa Du Du nhập môn. Từ lúc hắn mở miệng xúc phạm Thiệu Vân Trình, tình hình cả quảng trường liền trở nên không thể kiểm soát. Cãi vã hỗn loạn khắp nơi, mọi người ngươi một câu ta một lời, tranh luận tới mức đỏ mặt tía tai, mỗi một câu đều không rời khỏi hai từ "phế vật", "yêu đan".
Tuy rằng nàng cũng bị đem ra mắng, nhưng Hứa Du Du lại không cảm thấy nhục nhã hay tức giận quá mức. Cho dù nàng chỉ vừa đến đây mới có hai ngày, nàng cũng hiểu rất rõ những người này chỉ đang "chỉ tang mắng hòe" mà thôi. Ngoài mặt thì mắng nàng là một phế vật song vô lại vọng tưởng nhập môn, nhưng trên thực tế, mũi dùi của bọn họ hoàn toàn nhắm vào Bùi Tê Hàn.
Vậy giờ phút này, Bùi Tê Hàn đang làm gì đây? Hứa Du Du quay sang nhìn hắn. Thân hình hắn vẫn đứng đó, bất động trong gió rét. Không cảm xúc, cũng chẳng lên tiếng.
Hắn luôn luôn chỉ trầm mặc như vậy, trầm mặc một cách vô cảm. Hứa Du Du càng nhìn hắn càng cảm giác hắn không giống một người sống thực sự.
Trong đầu nàng bất chợt hiện lên một hình dung hết sức phù hợp: "Lấy đá tảng làm cốt, lấy băng tuyết làm áo."
Hắn chẳng khác nào một tảng đá cứng rắn bị băng tuyết phủ kín.
Nhưng sự thật nói cho nàng biết, Bùi Tê Hàn không phải người như vậy. Hắn không phải là kẻ vô cảm, bởi vì sau khi hắc hóa, hắn đã đồ sát toàn bộ sư môn, chẳng để lại một ai còn sống. Chắc chắn nội tâm hắn khi ấy chứa đầy oán hận.
Mãi cho đến khi Lục Tức cau mày, sắc mặt trầm xuống, cắt ngang cuộc tranh cãi gay gắt kia, Hứa Du Du mới hoàn hồn trở lại, ánh mắt hướng về phía sư phụ nàng. Nàng tự hỏi vị chưởng môn này rốt cuộc là người trì độn hay là kẻ nhạy bén. Là ông đang ở trên cao nhắm mắt bịt tai, không biết rõ tình cảnh thực tế của Bùi Tê Hàn, hay là đã sớm biết rõ mọi chuyện, nhưng lại chọn cách khoanh tay đứng nhìn?
Hứa Du Du hít thật sâu một hơi, cảm nhận luồng khí lạnh buốt tràn vào phổi, khiến nàng tỉnh táo thêm vài phần. Cục diện hiện tại còn chưa rõ ràng, bất luận thế nào, nàng cũng phải hành động thật cẩn trọng. Một bước sơ sẩy cũng có thể khiến nàng mất mạng.