Chương 1

“Du Du, đây là đại sư huynh của con, Bùi Tê Hàn.” Lục Tức đứng trên điện cao, ngữ khí ôn hòa, giới thiệu cho Hứa Du Du về người thanh niên mặc y phục trắng ở phía đối diện.

“Tê Hàn, sau này nàng ấy chính là tiểu sư muội của con, từ nay con phải chiếu cố nàng ấy nhiều hơn một chút.”

Thanh niên áo trắng kia mặt không chút biểu cảm, thậm chí mắt cũng chẳng chớp lấy một lần. Hắn không nhìn nàng, chỉ dưới sự nhấn mạnh nhiều lần của Lục Tức mới đáp lại một tiếng "Ừ."

Từ đầu tới cuối, hắn đều chưa từng hướng ánh mắt về phía tiểu sư muội mới đến này dù chỉ một chút, hoàn toàn là dáng vẻ chẳng hề để tâm, khiến người ta cảm thấy cao ngạo, vô lễ.

Thanh niên áo trắng đáp lại quá mức lãnh đạm, Hứa Du Du cắn môi, chẳng biết nên đáp lại thế nào, đành nghiêng đầu nhìn về phía sư phụ Lục Tức của mình.

Lục Tức là một nam nhân trung niên có vẻ mặt hiền từ, ông thấy ánh mắt như đang cầu cứu của Hứa Du Du liền dịu dàng xoa xoa đầu nàng, giọng nói ôn hòa, khích lệ nàng: “Đại sư huynh con tính tình vốn là như vậy, không sao đâu, con cứ qua đó chào hỏi hắn đi.”

Hứa Du Du do dự không chịu bước tới, nói thật thì nàng cũng không quá dám làm vậy. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Bùi Tê Hàn, nàng đã cảm giác hắn vô cùng lạnh lùng, rất khó tiếp cận. Hơn nữa, sự lạnh lẽo ấy lại còn mang theo những gai nhọn sắc bén, khiến nàng không dám nhìn hắn quá lâu.

Nàng ngước mắt, cẩn thận quan sát giữa trán của Bùi Tê Hàn, may mắn là không có ma văn, lúc này nàng mới nhẹ nhõm thở ra một hơi.

Thanh niên mặt liệt toàn thân toát ra khí lạnh trước mặt nàng đây, tương lai sẽ trở thành đại ma đầu của thế giới này, người chết dưới tay hắn nhiều không kể xiết.

Mà lúc này, vị ma đầu tương lai ấy dường như không mấy ưa thích nàng.

Bùi Tê Hàn là một vai phản diện phụ trong bộ truyện "Nghịch Tiên Đồ", quá khứ của hắn trong sách được miêu tả rất ít, chỉ biết rằng trong trận chiến hắn hoàn toàn hắc hóa và tạo nên ác danh, hắn đã gϊếŧ cha, sát hại sư phụ, đồ sát hơn tám trăm người của hai môn phái tiên gia, máu chảy thành sông.

Sau trận chiến đó, oán khí từ hai nơi tụ thành linh, đêm đêm đều nghe thấy tiếng quỷ khóc, thê lương kéo dài hơn ba trăm dặm không dứt.

Hứa Du Du nhớ lại ký ức khi đọc sách về tên phản diện này, vị ma đầu khiến cả người lẫn thần cùng căm phẫn ấy trước giờ chỉ cố chấp làm hai chuyện — gϊếŧ người và điêu khắc gỗ.

Cứ mỗi lần hắn điêu khắc một khối gỗ, nhất định sẽ gϊếŧ một người. Những khối gỗ hắn điêu khắc luôn luôn là bán thành phẩm, chẳng thành hình thành dạng, giống như tùy ý nổi hứng mà làm. Hắn luôn luôn khắc đến một nửa thì vứt bỏ ngay dưới chân, rồi tiếp tục đi gϊếŧ người kế tiếp, khắc một khối gỗ khác. Những bán thành phẩm dưới chân hắn từ một hai khối dần dần tích tụ thành núi, rồi chất đầy cả căn phòng. Khi căn phòng đã không còn chỗ chứa, hắn sẽ đổi sang một căn phòng khác tiếp tục điêu khắc gỗ, cứ như thế lặp đi lặp lại mãi mãi, không bao giờ dừng lại.

Sở thích quái dị của người này quả thực kỳ lạ.

“Sư huynh, chào huynh, ta tên là Hứa Du Du.” Cuối cùng, nàng vẫn làm theo lời Lục Tức nói, bước lên phía trước chào hỏi hắn.

Trước mắt, nàng đã biết mình xuyên vào sách, xuyên đến thời điểm trước khi Bùi Tê Hàn hắc hóa, trở thành tiểu sư muội mới tới của hắn. Nếu tương lai hắn hắc hóa gϊếŧ sạch cả sư môn, vậy thì nàng cũng sẽ chết theo. Nếu nàng muốn sống sóng, tuyệt đối không thể để hắn hắc hóa.

Bùi Tê Hàn hờ hững quét mắt về phía nàng một lần, vẫn không đáp lại. Hứa Du Du nhớ rất rõ, trong sách Bùi Tê Hàn vốn ít khi mở miệng, tính cách luôn luôn trầm mặc, kiệm lời. Mỗi khi hắn xuất hiện, bầu không khí cả cuốn sách đều trở nên áp lực, nặng nề. Ngoài gϊếŧ người và điêu khắc gỗ, hắn dường như chưa từng làm chuyện gì khác.

Nếu hắn đã thích khắc gỗ đến vậy, liệu nàng có nên tặng hắn một món quà để làm dịu mối quan hệ này không nhỉ? Hứa Du Du chợt nghĩ như thế.

Bên ngoài cửa có người gõ nhẹ, xin vào bẩm báo, Lục Tức liền cho phép người đó tiến vào. Cửa vừa hé mở, lập tức mang theo những bông tuyết cùng vụn băng thổi vào, lúc này Hứa Du Du mới phát hiện bên ngoài tuyết rơi dày đặc che kín cả đường đi, từng khối băng nhọn hoắt treo ngược trên đầu cành cây.

Thời tiết lạnh như thế này, vậy mà Bùi Tê Hàn chỉ mặc một lớp áo mỏng. Cũng đúng thôi, đây là thế giới tu tiên mà, tu vi của Bùi Tê Hàn cao như thế, hắn đâu có sợ lạnh. Hứa Du Du sờ sờ cổ áo lông dày của chính mình, càng cảm thấy tu vi của bản thân thật thấp kém.

Hai người vừa bước vào cũng đều là sư huynh của nàng, một người tên là Thiệu Vân Trình, người kia tên là Quách Tiêu. Cả hai người đều ăn mặc rất dày dặn. Hứa Du Du thuận mắt nhìn sang Lục Tức, ông ấy cũng khoác trên người áo choàng lông. Trong cả gian phòng này, chỉ có duy nhất Bùi Tê Hàn là không hòa hợp chút nào.

Sau khi Lục Tức giới thiệu đơn giản với nàng xong, Quách Tiêu bèn bẩm rõ mục đích tới đây: “Sư tôn, xin người thứ tội. Đệ tử và sư huynh lần này đi săn yêu đan, nhưng lại không địch nổi tu vi của con Sơn Mị kia. Sư huynh còn bị thương rất nặng, cho nên…”

“Thế nên yêu đan của Sơn Mị các con vẫn chưa lấy được?” Lục Tức bình tĩnh hỏi lại: “Tu vi của con đã đến Kim Đan kỳ, Vân Trình cũng là cao thủ Nguyên Anh kỳ. Mổ tim Sơn Mị lấy yêu đan đối với hai con đáng lý chẳng phải là việc gì khó khăn mới đúng.”

Quách Tiêu quỳ trên đất cúi đầu thật thấp, che giấu mồ hôi lạnh trên trán. Hắn lén lút liếc mắt nhìn Thiệu Vân Trình một cái rồi mới tiếp lời: “Đệ tử thật hổ thẹn, không hoàn thành lời sư tôn giao phó.”

“Thôi được rồi, con đứng dậy trước đi.” Lục Tức quan sát hai người trong chốc lát, chậm rãi nói: “Yêu đan mà các đệ tử khác săn được đã tập hợp đủ chưa?”

“Bẩm sư tôn, tất cả đều ở đây, không thiếu một viên nào.” Nói xong, Thiệu Vân Trình lấy từ trong ngực ra một chiếc túi gấm, giao cho Lục Tức.

Lục Tức nhận lấy, mở ra nhìn thoáng qua một cái, nói: “Cũng tạm ổn.”