Chương 35

Khi Chúc Tri Chiết vừa chạm vào tấm thẻ bạc, Cừu Dạ Tuyết liền cảm nhận được điều gì đó.

Cho nên, hắn nghiêng đầu nhìn y, chỉ thấy Chúc Tri Chiết khẽ cụp mắt, nhẹ nhàng vuốt ve tấm thẻ bạc.

Khoảng cách gần làm Cừu Dạ Tuyết nhìn rõ được cảm xúc trong mắt đối phương.

Không thể nói rõ đó là gì, nhưng thoáng chốc liền trở nên u ám, áp chế, làm lòng người khó chịu.

Nói ra thì, mẫu phi của Chúc Tri Chiết là người Tuế Nam.

Ở Tuế Nam, con cháu quý tộc và quan lại có thân thể yếu ớt trước khi thành gia lập thất đều sẽ mang loại khuyên tai này, cầu xin hồ tiên phù hộ, mong được trưởng thành bình an.

Cừu Dạ Tuyết từng nghe qua một số chuyện về mẫu phi của đối phương, cũng từng vì thế mà cảm thán, thương tiếc.

Nhưng đây tuyệt đối không thể là lý do để vị thái tử điện hạ này "động tay động chân" với hắn.

Hổ không gầm, lại thật sự bị coi thành mèo bệnh?

Cừu Dạ Tuyết gần như không hề do dự, lập tức vươn tay giật lại khuyên tai trong tay Chúc Tri Chiết, thuận tiện không chút lưu tình mà hất móng chó đang đặt quá gần mình ra.

Hắn lạnh nhạt nói: "Điện hạ, ta không thích người khác chạm vào ta."

Dứt lời, Cừu Dạ Tuyết sợ Chúc Tri Chiết lại buông thêm câu "Ta đâu phải người khác", nên bồi thêm một câu: "Đặc biệt là điện hạ."

Khi Thập Tam bê lò than bước vào, liền trông thấy chủ tử nhà mình bị đánh tay, tim không nhịn được mà đập thình thịch.

Nhưng đương sự Chúc Tri Chiết lại chỉ nhướng mày, nhìn thoáng qua mu bàn tay của mình—thậm chí đến đỏ cũng không đỏ lên một chút—trong lòng cười nhạt, sấm to mưa nhỏ, cũng chẳng có gì ghê gớm.

Đúng là giống hệt mèo con.

Sao lại quyến rũ người ta như thế chứ.

Chúc Tri Chiết thu tay lại, khi Cừu Dạ Tuyết tưởng y sẽ làm lạnh mặt nổi giận, giọng điệu của y lại cực kỳ ôn hòa: "Khói trong lò sưởi nhỏ của ngươi tắt rồi à? Tay lạnh thật đấy."

"Hơn nữa, A Cừu, ngươi gầy quá rồi."

Ngẫu Hà nâng lò sưởi nhỏ của Cừu Dạ Tuyết lên, đã sớm nguội lạnh, đến trước lò than, thêm tro còn cháy vào. Cừu Dạ Tuyết cụp mắt, nhất thời im lặng.

Một bàn tay không thể vỗ thành tiếng, Chúc Tri Chiết không tranh đấu với hắn, hắn cũng không làm được mặt lạnh với đối phương.

Huống hồ… tính tình của Chúc Tri Chiết, so với tưởng tượng của hắn, còn tốt hơn sao?

Nhưng hắn cũng không cảm thấy tính tình của Chúc Tri Chiết tốt bao nhiêu.

Cừu Dạ Tuyết dùng đuôi mắt nhìn thoáng qua Chúc Tri Chiết giống như người bị mắc chứng tăng động kia, y vẫn còn đang xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón tay—trong lòng không nhịn được mà thầm nghĩ, đúng là khó đoán.

Hắn chưa từng gặp ai hành sự xảo quyệt khó lường như vậy.

"Doanh trại tuần tra quả thực do Chúc Kỳ Dục quản lý." Chúc Tri Chiết quay lại chuyện chính: "Ngươi có gì băn khoăn sao?"

Cừu Dạ Tuyết vô thức xoa nhẹ đầu ngón tay càng lúc càng lạnh cứng: "Nếu điện hạ không e ngại, tất nhiên ta cũng không."

Nói chuyện với Chúc Tri Chiết, thật sự không thể nói được mấy câu đứng đắn.

"Hửm? Quả nhiên A Cừu để tâm đến ta nhỉ. Chỉ là, ta có gì phải e ngại?"

Cừu Dạ Tuyết đã miễn dịch với loại lời nói ám muội này: "Dù gì thì đó cũng là huynh trưởng của điện hạ."

"Thì sao? Khắp thiên hạ ai mà không biết Chúc Kỳ Dục và ta như hai hổ không thể chung một núi?"

"Cũng đúng."

Hai người bọn họ, cộng lại có tám trăm cái tâm tư, chỉ qua mấy câu đơn giản đã thăm dò đối phương không ít.

Cừu Dạ Tuyết nhận lấy lò sưởi nhỏ mà Ngẫu Hà đưa đến, nhỏ giọng nói cảm tạ.

Ngẫu Hà cúi đầu khẽ hành lễ, sau đó lui về đứng bên cạnh Chức Trúc.

Chúc Tri Chiết tự nhiên cũng thu sự khách khí của Cừu Dạ Tuyết vào tai, khó khỏi nhướng mày. Nhưng u không nói gì, chỉ hỏi: "Thế tử không ngại nói thử xem, ngươi có diệu kế gì?"