Phải hợp tác với người này sao?
Cừu Dạ Tuyết khép mi, chỉ trong chớp mắt suy nghĩ đã xoay chuyển vài vòng.
Tuy Chúc Tri Chiết khiến người khác không thoải mái, nhưng trong tình thế hỗn loạn này mà đối phương có thể giữ vững vị trí thái tử, điều này cũng chứng tỏ đối phương có bản lĩnh.
Lấy y làm điểm đột phá để nắm bắt cục diện hiện nay ở kinh thành, có lẽ là lựa chọn tốt nhất.
Miếng thịt đưa đến trước mặt, không ăn mới là kẻ ngốc.
Dù gì hắn cũng không sợ sẽ xảy ra chuyện gì.
Cừu Dạ Tuyết ngẩng đầu: "Ngài muốn làm lớn chuyện đến mức nào?"
Không cần bất kỳ lời hứa nào, sự trao đổi giữa những người thông minh luôn đơn giản như thế.
Nụ cười trên khóe môi Chúc Tri Chiết càng sâu: "Ta muốn làm Ngự Sử Đài luận tội ta."
Cừu Dạ Tuyết: "..."
Ngay cả hắn cũng không ngờ Chúc Tri Chiết lại chơi nước cờ này.
Hắn hơi nghiêng đầu, nghi vấn hiện rõ trên mặt, nhưng Chúc Tri Chiết lại không giải thích, ngược lại còn liếʍ nhẹ răng nanh một cái.
Hành động nhỏ này giống hệt như con mèo hắn từng nuôi hồi bé, làm người ta chỉ muốn túm gáy kéo ra, ngứa ngáy đến mức khó chịu.
Cừu Dạ Tuyết không mong đợi y sẽ giải thích, cũng không biết Chúc Tri Chiết đang nghĩ đến chuyện kỳ lạ gì, hắn chỉ hỏi: "Ta có cách, nhưng điện hạ cũng nên nói với ta, rốt cuộc ngài muốn đấu với ai?"
"Tướng quân doanh trại tuần tra, Nhậm Văn Long."
Chúc Tri Chiết chậm rãi nói: "Sáng nay trong triều biết được đội tuần tra đã truy bắt "quỷ" nửa tháng mà không thành công, làm cả kinh thành đều hay tin, còn dám lừa dối hoàng thượng, phụ hoàng ta đã nổi giận lôi đình, phạt hắn ta một năm bổng lộc. Vốn định đánh hắn ta năm mươi trượng, nhưng bị quân hầu của phe Thái hậu ngăn lại."
Nói đến đây, y cười khẩy một tiếng, rõ ràng không phải chuyện gì đáng vui mừng, nhưng giọng điệu của y lại không có chút lạnh lẽo nào.
Ngược lại là ý cười rất rõ ràng: "Những lời lẽ đó, thật sự là cảm động đến trời đất, làm người ta nghe xong cũng muốn rơi nước mắt. Nếu không biết, người ta còn tưởng Nhậm Văn Long làm nô ɭệ cho bách tính Kham Triều."
Cừu Dạ Tuyết hơi khựng lại.
Hắn không ngờ Chúc Tri Chiết lại trực tiếp tiết lộ chuyện tranh đấu với phe Thái hậu ra như vậy, nhưng suy nghĩ kỹ lại, con người này từ trước đến nay luôn không đi theo lẽ thường, những chuyện bất thường trên người y lại trở thành bình thường.
Tướng quân doanh trại tuần tra... Cũng khó trách doanh trại tuần ra không bắt được "quỷ".
Cừu Dạ Tuyết: "Nhưng theo như ta biết, doanh trại tuần tra đang nằm dưới sự kiểm soát của Đại hoàng tử đúng không?"
Chúc Tri Chiết nhướng mày: "Thế nào?"
Y nở một nụ cười nguy hiểm: "A Cừu, ngươi là đang thân tại Tào doanh tâm tại Hán*?"
*Đồng nghĩa với câu đứng núi này trông núi nọ
Cừu Dạ Tuyết: "..."
Hắn thật sự không hiểu tại sao khi bàn chuyện chính sự người này lại có thể đi lạc đề như vậy.
Chúc Tri Chiết cố ý thở dài, vẻ mặt giả bộ đau lòng: "A Cừu, ta sẽ ghen đấy."
Lý Tuyết Yên vừa mới hồi phục sau nỗi đau, nghe thấy những lời này liền kinh ngạc trợn tròn mắt.
Cừu Dạ Tuyết không thể nhịn được nữa: "Thái tử điện hạ."
Giọng điệu của hắn lạnh nhạt: "Ngài không cảm thấy việc này rất trẻ con, rất vô vị sao?"
Chơi một hai lần cũng đủ rồi chứ?
Hai người bọn họ đâu phải có quan hệ như vậy, hắn thật không hiểu tại sao Chúc Tri Chiết lại hứng thú với trò này như vậy.
"Ngươi quan tâm đến người khác, nên ta không thoải mái." Chúc Tri Chiết nói như vậy, nhưng ý cười lại càng sâu hơn: "Chuyện này sao lại là trẻ con?"
Cừu Dạ Tuyết: "..."
Hắn cảm thấy có lẽ cả đời này mình không thể nói chuyện tử tế với Chúc Tri Chiết được, cho nên hắn dứt khoát quay đầu đi, không muốn để ý đến y nữa.
Nhưng nào ngờ, có kẻ không biết điều, vươn tay cầm lấy chiếc khuyên tai bên phải đang đung đưa theo động tác của Cừu Dạ Tuyết.
Là một tấm thẻ bạc, bên dưới còn gắn một cái tua rua, cho nên trọng lượng khá nặng. Mấy năm qua, Cừu Dạ Tuyết cũng đã quen với trọng lượng này.
Thẻ bạc được chạm khắc văn mây, trên đó khắc hình một con hồ ly chín đuôi ưu nhã vô cùng sống động, đủ để thấy tay nghề của thợ thủ công tài hoa đến mức nào.