Rõ ràng là đã rất tức giận, sao lại không chửi ầm lên?
Cũng không phải là kiểu người nhẫn nhịn không bộc phát mà.
Chúc Tri Chiết càng thêm hứng thú: “Không có gì.”
Y khẽ cười, khuỷu tay chống lên chiếc bàn thấp, ghé lại gần Cừu Dạ Tuyết hơn, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người hắn, nhưng không rõ là mùi gì: “A Cừu, ta chỉ muốn ngươi biết, ta hiểu ngươi hơn ngươi nghĩ.”
Đe dọa?
Hay cảnh cáo?
Cừu Dạ Tuyết đối diện với ánh mắt của Chúc Tri Chiết, không hề né tránh chút nào.
Bất kể vị thái tử này có ý gì, hắn đều không sợ.
Cừu Dạ Tuyết luôn dùng thái độ này để khiến những người muốn trêu chọc hắn phải rút lui, nhưng hắn không biết là, trên đời này vẫn có một số người đầu óc không giống người bình thường.
Người khác sợ nanh vuốt của hắn, hắn sẽ cảm thấy vô vị.
Nhưng nếu có kẻ dám giơ tay muốn chặt đứt móng vuốt của hắn, ngược lại hắn sẽ cảm thấy hứng thú.
Hắn sẽ mong chờ một đao đó có chém trúng hay không, lực đạo thế nào, sau đó phấn khích liếʍ máu, trả lại gấp mười lần.
Cho đến khi một bên chồng chất vết thương phải khuất phục, bị đối phương thuần hóa hoàn toàn.
Chúc Tri Chiết chính là người như vậy.
Hắn nhìn chăm chú vào đôi mắt hoa đào của Cừu Dạ Tuyết, đôi mắt vừa quyến rũ nhưng cũng rất kiên nghị, ngắm nhìn gương mặt hơi gầy của hắn.
Cừu Dạ Tuyết rất trắng, như bông tuyết giữa những ngày đông giá rét, cũng rất mong manh. Chỉ cần đưa tay ra chạm vào, sẽ tan chảy và biến mất.
Nhưng tuyết thì lạnh, khi tích tụ đủ nhiều, cái lạnh đó có thể ngấm sâu vào tận xương tủy.
Cừu Dạ Tuyết nói: “Ta cũng không ngại nói cho Điện hạ, điều mà Điện hạ biết chẳng qua chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mà thôi.”
Vậy mà Chúc Tri Chiết, nội công thâm hậu, chẳng sợ gì cái lạnh của tuyết mùa đông: “Hửm? Vậy ta thực sự rất tò mò.”
Y mỉm cười: “Mọi thứ về A Cừu, ta đều muốn biết rõ ràng.”
Muốn mổ xẻ con mèo này đến tận cùng, xem vị thế tử luôn khiến y bất ngờ này, còn có thể mang lại cho y bao nhiêu niềm vui nữa.
Cừu Dạ Tuyết không thèm để ý đến Chúc Tri Chiết.
Dù sao thì Chúc Tri Chiết cũng đã biết, hắn cũng chẳng buồn giả vờ nữa — hắn không giống cái kẻ nào đó, một thái tử đầu óc có vấn đề, thích diễn kịch.
Cừu Dạ Tuyết quay sang nhìn Ngẫu H đang quỳ gối rất đúng mực: “Sao rồi?”
Ngẫu Hà đáp: “Quả thật trên cổ tay nàng ta có dấu ấn của Nguyệt Mãn Lâu, chỉ là nô tì chưa từng gặp nàng ta.”
Nàng ngừng lại một chút, sau đó nói tiếp: “Nhưng đệ tử của Nguyệt Mãn Lâu rất đông, trải dài khắp Tuế Nam, nô tì chưa gặp cũng là chuyện bình thường.”
Chúc Tri Chiết chậm rãi nói: “Nàng ta chỉ là một đệ tử tầm thường ở một góc nhỏ Tuế Nam, đương nhiên ngươi chưa từng gặp.”
Cừu Dạ Tuyết nghiêng đầu nhìn y: “Điện hạ nói thẳng ra đi.”
Chúc Tri Chiết cười nhạt: “A Cừu không cần phải như vậy, nàng ta không phải do ta cố ý tìm đến, mà là tự mình cầu xin ta, ta mới ra tay.”
Cừu Dạ Tuyết khẽ nhíu mày, nhưng không tin lời y.
Lời của vị thái tử này, mười câu thì có đến chín câu là giả.
Khi đến phủ Thái tử, Cừu Dạ Tuyết được Á Thanh đỡ xuống xe ngựa, sau đó cùng tiến vào phủ.
Lúc này đã qua giờ giới nghiêm, không còn người công khai xem náo nhiệt, nhưng có người âm thầm quan sát hay không, thì không cần phải nói.