Cừu Dạ Tuyết không muốn gặp lại gương mặt làm hắn rất muốn đấm của Chúc Tri Chiết nữa, cũng được Á Thanh dìu trở vào xe ngựa.
Ngẫu Hà và Chức Trúc đi theo, sau đó Á Thanh lui ra ngoài điều khiển xe.
Cừu Dạ Tuyết vừa định hỏi Ngẫu Hà một câu, lại nghe Á Thanh khẽ gọi: “Thái tử điện hạ.”
Cừu Dạ Tuyết cau mày, chỉ thấy bức rèm vừa hạ xuống đã bị vén lên, Chúc Tri Chiết cứ thế mà bước vào, còn rất tự nhiên quan sát: “Lúc nhìn bên ngoài đã cảm thấy quy mô xe ngựa của A Cừu rất lớn, vào trong quả nhiên... không gian rất rộng.”
Cừu Dạ Tuyết: “Điện hạ, hình như ta chưa từng mời ngài vào nhỉ?”
Chúc Tri Chiết nhếch miệng, thích thú trêu đùa hắn: “Quan hệ của chúng ta, cần mời hay không mời sao?”
Cừu Dạ Tuyết: “?”
Được thôi.
Hắn nhớ kỹ lời này rồi.
Sớm muộn gì cũng sẽ trả lại cho Chúc Tri Chiết!
Chúc Tri Chiết ngồi xuống bên cạnh Cừu Dạ Tuyết, giữa hai người chỉ cách một chiếc bàn thấp nhỏ.
Không biết Chúc Tri Chiết có cái mũi gì, chỉ hơi nhúc nhích một chút đã nhướng mày: “A Cừu, thân thể ngươi yếu như vậy sao? Sao lại uống nhân sâm nữa?”
Cừu Dạ Tuyết vừa thầm mắng y là chó, đậy kín như vậy rồi mà còn ngửi ra, vừa mỉm cười: “So với thân thể cường tráng của điện hạ, điện hạ thân thể như vậy mà uống nhân sâm thì sợ là sẽ chảy máu mũi mất, ta không cần dặn người dâng trà nữa.”
Cứ khát chết đi.
Chúc Tri Chiết mỉm cười, cảm thấy thế tử này tức giận lại càng đáng yêu hơn: “Không sao, ngươi uống nhiều một chút, bổ dưỡng cho tốt.”
Cừu Dạ Tuyết hoàn toàn không muốn để ý đến y, nhưng Chúc Tri Chiết lại chậm rãi nói: “Ngươi không muốn biết thân phận của nữ tử đó sao?”
Cừu Dạ Tuyết không nói, Chúc Tri Chiết xoay chiếc nhẫn ngọc đen trên ngón tay cái, thở dài: “Giả bộ mãi không mệt sao, ta biết vị cô nương Ngẫu Hà bên cạnh ngươi chính là thiếu lâu chủ của Nguyệt Mãn Lâu, Tô Sơn Ngữ.”
Ánh mắt của Cừu Dạ Tuyết lập tức trở nên sắc bén.
Ngẫu Hà ngồi dưới thấp bị lộ thân phận rất bình tĩnh, ngược lại thì Chức Trúc và Cừu Dạ Tuyết có cùng phản ứng, thậm chí phản ứng của Chức Trúc còn lớn hơn, trực tiếp nắm lấy thứ bên cạnh.
Chúc Tri Chiết nghiêng đầu, mỉm cười như có như không nhìn hắn: “A Cừu, ngươi quá mềm lòng.”
Nếu thực sự phái người cải trang bảo vệ mình, ít nhất cũng nên đổi gương mặt khác chứ.
Dù có đau đớn một chút cũng được… nhưng vậy mới không bị lộ.
Đương nhiên Cừu Dạ Tuyết hiểu ẩn ý của y, cho nên càng thêm tức giận.
Tên này dựa vào đâu mà coi mọi thứ là điều hiển nhiên chứ?
Chỉ vì y là Thái tử cao cao tại thượng, ngoại trừ hoàng đế ngồi trên long ỷ ra, ở trong mắt y những người khác đều là con kiến hôi sao?
Một người như vậy nếu kế thừa ngai vàng... thiên hạ sẽ thành cái dạng gì?
Tuy trong đáy mắt Cừu Dạ Tuyết của lạnh lẽo như băng, nhưng hắn không định nói hết những lời này ra.
Bởi vì hắn không nghĩ một người mười sáu tuổi đã có thể ra lệnh thảm sát cả thành, sẽ bị vài câu nói đơn giản làm lay động.
Cho nên hắn chỉ lạnh lùng hỏi: “Rốt cuộc điện hạ muốn nói gì?”
Thấy hắn không có phản ứng gì khác, Chúc Tri Chiết dường như có chút bất ngờ, nhướng mày nhìn kỹ Cừu Dạ Tuyết, cuối cùng ánh mắt không chỉ chứa đựng sự thú vị và trêu đùa, mà là nghiêm túc đánh giá.