Làm cho mọi chuyện lớn hơn.
Còn Cừu Dạ Tuyết nghe vậy, trong lòng chợt lạnh.
Hắn cực kỳ ghét việc có người nhắm vào người bên cạnh hắn, đặc biệt là những năm qua, vì Chức Trúc mang thân phận nô tịch, ở những nơi hắn không biết đã phải chịu không ít uất ức.
Chức Trúc là muội muội mà mẫu thân để lại cho hắn, trong lòng hắn, nàng chính là người thân của hắn.
Tuy Cừu Dạ Tuyết vẫn đang cười, nhưng sau lời nói của Chúc Tri Chiết, khí thế trên người đã hoàn toàn thay đổi: “Nếu ta nhất quyết cảm thấy có vấn đề thì sao?”
Hắn nhìn thẳng vào Chúc Tri Chiết, từ đầu đến cuối không hề tỏ ra sợ hãi: “Không lẽ điện hạ muốn cướp người của ta ngay trước mặt ta?”
Có lẽ đây là lần đối đầu gay gắt nhất trong những ngày qua, những lời nói ẩn chứa đao kiếm dần dần lộ ra, chỉ cần một chút thôi là đủ để tất cả mọi người biết rõ, mối quan hệ giữa hai người bọn họ thực sự không hề mờ ám như vẻ ngoài.
Nhưng Chúc Tri Chiết lại không làm như vậy, y chỉ nắm lấy dây cương, một lần nữa nghiêng người, lần này là cúi sát vào Cừu Dạ Tuyết.
Đầu y áp sát bên tai Cừu Dạ Tuyết, những sợi tóc buông xuống của hai người khẽ quấn lấy nhau.
Chỉ nghe Chúc Tri Chiết hạ thấp giọng, gần như thở nhẹ bên tai hắn: “A Cừu, đừng gấp.”
Y cười khẽ: “Ngươi thử nhìn xem trên cổ tay nàng có cái gì.”
Trên cổ tay có gì thì liên quan gì đến hắn…
Người thông minh luôn không cần quá nhiều thời gian để suy nghĩ.
Cừu Dạ Tuyết gần như lập tức nhớ ra điều gì đó, ánh mắt hơi mở to.
Hắn ra hiệu cho Ngẫu Hà, Ngẫu Hà liền nhảy xuống xe ngựa, tiến đến trước mặt nữ nhân vẫn bị Chức Trúc áp chế, khéo léo vén tay áo của nàng lên xem, sau đó nhíu mày.
Nữ tử thấy nàng kiểm tra cổ tay mình, dù không rõ kế hoạch vì sao đột nhiên thay đổi, nhưng vẫn rất thông minh, đảo mắt một cái, sau đó trực tiếp hét lên: “Thế tử Tuế Nam? Ngài là thế tử của Tuế Nam sao?! Ta là Nguyệt...”
Nàng còn chưa nói xong, đã bị Ngẫu Hà nhanh chóng dùng một chưởng đánh ngất.
Không cần Ngẫu Hà đáp lại, Cừu Dạ Tuyết cũng đã hiểu.
Hắn nắm chặt chiếc lò sưởi nhỏ trong tay, ánh mắt tức giận nhìn Chúc Tri Chiết.
Chúc Tri Chiết quay người lại, thong dong thu hết cảm xúc của hắn vào mắt, sự phấn khích trên chân mày không chút che giấu.
Đây là lần đầu tiên y thấy dáng vẻ này của Thế tử Tuế Nam.
Nhìn cứ như một con mèo vừa bị chọc tức, nếu chọc thêm một cái nữa chắc chắn sẽ nhào tới cào y.
Thật sự rất đáng yêu.
Chúc Tri Chiết vô thức vuốt nhẹ dây cương trong tay, máu nóng trong người dâng trào, hứng thú trong mắt càng thêm rõ rệt.
Vì tâm trạng quá tốt, y lại một lần nữa ném cho Cừu Dạ Tuyết một bậc thang: “A Cừu, năng lực bản lĩnh của ta không đủ, không có ngươi sao có thể làm nên đại sự?”
Cừu Dạ Tuyết không thể không đáp: “Điện hạ ân cần như vậy, ta đương nhiên không tiện từ chối.”
Đáng ghét!
Chúc Tri Chiết tìm người của Nguyệt Mãn Lâu ở đâu ra vậy?!
Y cố ý chờ hắn ở đây đúng không?!
Lần này ồn ào như vậy, nếu Chúc Tri Chiết bẩm báo lên người này là người của Nguyệt Mãn Lâu, thì nhà ngoại tổ của hắn...
Cừu Dạ Tuyết ngoài mặt vẫn còn tươi cười, nhưng trong đáy mắt đã lửa giận ngùn ngụt.
Thuộc hạ của Chúc Tri Chiết đưa nữ tử đi, đồng thời cũng vây quanh xe ngựa của Cừu Dạ Tuyết, bảo mấy người Cừu Dạ Tuyết cùng về phủ Thái tử.