Y không xuống ngựa, nhưng vẫn cao hơn Cừu Dạ Tuyết đang đứng trên xa liễn một chút.
Chúc Tri Chiết cụp mắt, liếc qua vị Thế tử đặc biệt đến quấy rối này, trong lòng bốc lên một ngọn lửa vô danh – không thể nói là giận, chỉ kỳ lạ là làm máu trong cơ thể y như bùng cháy.
Cừu Dạ Tuyết vẫn mặc một bộ y phục màu sáng đơn giản, lông vũ bạc ẩn hiện trong ánh trăng, mái tóc buộc nửa nhẹ nhàng, óng mượt như lụa.
Hắn đứng giữa đêm tối, thân ảnh trắng như tuyết, còn chói mắt hơn cả ánh trăng trên trời.
Cừu Dạ Tuyết đối diện với đôi mắt đen như mực của Chúc Tri Chiết, không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn nhếch môi lười biếng hành lễ qua loa, làm người khác chỉ muốn nghiến răng: “Thái tử điện hạ.”
Chúc Tri Chiết cầm cương ngựa, thúc con ngựa dưới thân tiến lên vài bước, áp lực dần dần ép sát.
Y dừng lại trước mặt Cừu Dạ Tuyết, cúi người lại gần: “Thế tử Tuế Nam.”
Giọng nói trầm thấp của Chúc Tri Chiết mang theo vài phần nguy hiểm: “Bây giờ đã sắp đến lệnh giới nghiêm, ngươi đừng nói với ta là ngươi mộng du đấy.”
“Làm gì có.”
Cừu Dạ Tuyết nở nụ cười rạng rỡ: “Điện hạ đúng là không hiểu phong tình.”
Chúc Tri Chiết nhìn hắn, nhướng mày ra hiệu cho hắn tiếp tục bịa chuyện.
Cừu Dạ Tuyết hơi ngẩng cằm lên, đôi mắt hoa đào lấp lánh ánh nước, sau đó chỉ còn lại sự khıêυ khí©h: “Giữa ban ngày mà đến chốn phong nguyệt thì rất nhạt nhẽo, chỉ có khi đêm xuống, mỹ nhân mới tuyệt sắc.”
“Hửm? Vậy sao.”
Chúc Tri Chiết cũng cười theo: “Ta đúng là không hiểu biết rồi, phải đa tạ A Cừu đã chỉ giáo.”
Nói xong, y liền đứng dậy quay đầu quát: “Bình Nhị! Bảo toàn bộ chốn phong nguyệt trong kinh thành nghe cho rõ! Nếu sau này có một nơi nào dám tiếp đãi A Cừu của ta, thì ta sẽ đốt sạch cơ nghiệp của bọn họ!”
Cừu Dạ Tuyết trợn to mắt, có phần kinh ngạc.
Vị Thái tử này…
Có bệnh à!?
Dù hắn không thật sự có ý định lui tới những nơi đó, nhưng chuyện này liên quan gì đến Chúc Tri Chiết chứ!?
Với lại, ai là người của ngươi hả!?
Chúc Tri Chiết vẫn chưa chơi chán màn kịch thâm tình này à??
"Quan hệ của chúng ta đâu cần phải khách sáo như vậy?"
Rõ ràng Cừu Dạ Tuyết đã bẫy y một vố, nhưng lại dễ dàng bị y chọc giận.
Lại thấy Chúc Tri Chiết vung dây cương, con ngựa dưới thân phát ra tiếng hí vang dội.
Sau đó, Chúc Tri Chiết cụp mắt liếc nhìn hắn, vẫn nở nụ cười: “A Cừu, dù ta không muốn thế này, nhưng vẫn phải mời ngươi với tư cách nhân chứng đi theo ta một chuyến.”
Cừu Dạ Tuyết: “?”
Hắn còn chưa hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện ra sao, Chúc Tri Chiết đã định kéo hắn vào vũng nước đυ.c này? Dựa vào cái gì?
Cừu Dạ Tuyết cười nhạt một tiếng: “Điện hạ, nhân chứng ở đây đã đủ nhiều, hẳn là không thiếu ta chứ?”
Chúc Tri Chiết cười nhạt nhìn hắn: “A Cừu, ngươi là Thế tử Tuế Nam, từ nhỏ đã yếu đuối, sương đêm lại dày, quả thực không tiện đi lại. Nhưng vị cô nương giúp bắt giữ kẻ gây chuyện bên cạnh ngươi, nhìn có vẻ thân thể cường tráng, bổn Thái tử muốn nàng đi cùng, chắc là không có vấn đề gì chứ?”
Phá hỏng kế hoạch của y mà còn muốn ung dung thoát thân?
Trên đời này nào có chuyện dễ dàng như vậy?
Kế hoạch đã bị phá hoại, y nhất định phải dùng cách khác để bù đắp.
Chẳng hạn như kéo vị thế tử hiện đang bị vô số ánh mắt trong kinh thành chú ý vào cuộc.