Chương 27

Chúc Tri Chiết thản nhiên nói: "Vậy tối nay tiếp tục đi."

Tin tức đêm nay Thái tử sẽ bắt ma vừa được lan truyền, tất nhiên có không ít người muốn xem náo nhiệt.

Cừu Dạ Tuyết cũng là một trong số đó.

Không những muốn xem, hắn còn muốn giúp Chúc Tri Chiết một tay.

Dù chưa đoán ra được câu chuyện trong này, nhưng một khi người giả thần giả quỷ kia xuất phát từ Đông Cung, thì Chúc Tri Chiết chắc chắn sẽ không để "con quỷ" này bị bắt tối nay.

Hắn nhất định phải chen vào chuyện này, vừa để cho đám quan viên trong kinh thành biết rằng hắn vào kinh lần này không phải là hoàn toàn bị động, cũng để Chúc Tri Chiết hiểu, hắn không phải là con hổ giấy.

Chọc vào hắn, sẽ phải trả giá.

Cho nên, đêm đến, Cừu Dạ Tuyết đã mặc y phục chỉnh tề, đợi Ngẫu Hà từ tuyến đầu truyền tin đã bắt đầu, hắn liền chậm rãi lên xe ngựa.

Chúc Tri Chiết muốn làm lớn chuyện này lên, tất nhiên sẽ đến con phố có nhiều dân nhất.

Cừu Dạ Tuyết đã sớm lên kế hoạch đường đi.

Có lẽ ông trời cũng muốn giúp hắn, khi Cừu Dạ Tuyết còn đang ngồi trong xe ngựa cầm lò sưởi nhỏ suy ngẫm xem Chúc Tri Chiết đang chơi trò gì, thì đã nghe Chức Trúc đang đánh xe bên ngoài la lớn lên, giọng điệu nghiêm trọng: "Ai dám đυ.ng vào xe của Thế tử!"

Ngay sau đó xe ngựa được dừng lại vững vàng, Chức Trúc lập tức tiến lên, tư thế đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Trước khi xuất phát, Cừu Dạ Tuyết đã dặn dò không được làm ai bị thương, tất nhiên Chức Trúc ra tay có chừng mực.

Ngẫu Hà đứng dưới chân Cừu Dạ Tuyết dâng cho hắn một chén trà, Cừu Dạ Tuyết nhận lấy, uống một ngụm, sau đó cau mày: "Ngươi lấy đâu ra nhân sâm tốt thế này?"

Ngẫu Hà chỉ mỉm cười nhẹ.

Cừu Dạ Tuyết hỏi: "Bên ngoài đã đánh nhau mấy hiệp rồi?"

"Thế tử yên tâm, Chức Trúc sẽ không thua." Ngẫu Hà trả lời lạc đề: "Chỉ là người đó luyện nội công mềm dẻo, Chức Trúc thì có phần thô bạo, muốn chế ngự hắn ta cần chút thời gian."

Lúc này Cừu Dạ Tuyết mới yên lòng.

Ngẫu Hà không nói thêm gì, chỉ chờ một lát, sau đó lại bảo: “Chức Trúc đã hạ gục hắn ta. Nhưng người của Thái tử cũng sắp đến rồi."

Cừu Dạ Tuyết nhướng mày: "Vậy thì rất tốt."

Ngẫu Hà vén rèm giúp hắn, còn Á Thanh đang đứng bên ngoài cũng nhanh chóng bước tới đỡ Cừu Dạ Tuyết.

Cừu Dạ Tuyết không xuống xe, chỉ đứng trên xa liễn, mượn lực đỡ của Nha Thanh, cúi mắt nhìn người phụ nữ bị Chức Trúc khống chế quỳ không xa xa liễn.

Chức Trúc cầm một cây thương có tua đỏ, vẻ mặt vô cùng đắc ý: “Thế tử!”

Cừu Dạ Tuyết mỉm cười nhìn nàng: “Lợi hại.”

Chỉ vỏn vẹn hai chữ, nhưng lại làm Chức Trúc vui sướиɠ đến nở hoa.

Cừu Dạ Tuyết chưa kịp nói câu thứ hai thì quan binh của phủ Thái tử đã thúc ngựa đến.

Cừu Dạ Tuyết không quen biết người dẫn đầu, nhưng khi nhìn thấy Cừu Dạ Tuyết, đối phương lập tức xuống ngựa hành lễ: “Bái kiến Thế tử.”

Cừu Dạ Tuyết nhướng mày: “Ngươi là ai?”

“Tại hạ từ phủ Thái tử, Bình Nhị.” Bình Nhị trầm ổn đáp: “Hôm nay phụng khẩu dụ của Thái tử, điều tra về lời đồn ma quái trong dân gian.”

Cừu Dạ Tuyết làm như lúc này mới biết: “À.”

Hắn kéo dài âm cuối, tò mò nhìn nữ tử: “Đây chính là con ‘quỷ’ đó?”

Bình Nhị chưa kịp trả lời thì lại nghe thêm tiếng vó ngựa truyền đến.

Chỉ thấy Chúc Tri Chiết mặc một áo bào đen thêu kim long, quất ngựa phi tới, trong nháy mắt đã ghìm cương ngựa cách Cừu Dạ Tuyết không xa.