Chỉ là, sao hắn lại cảm thấy trong này còn có điều gì mờ ám nhỉ.
Cừu Dạ Tuyết nghiêng đầu nhìn Ngẫu Hà: "Hôm qua ngươi có nhìn thấy con quỷ đó trông như thế nào không?"
"Đêm qua trời quá tối, nô tỳ cũng không nhìn rõ." Ngẫu Hà lắc đầu: "Hơn nữa, con "quỷ’ đó đeo một cái mặt nạ, còn cố ý mặc váy rộng hơn để che giấu thân hình."
Cừu Dạ Tuyết nói: "Hửm? Ma nữ à?"
Ngẫy Hà: "Đúng vậy, hơn nữa dọc đường đi đều để lại vết nước, cũng chính vì vậy mà binh lính tuần tra mới có thể đuổi theo."
Vết nước?
Cừu Dạ Tuyết càng hứng thú hơn: "Thú vị thật."
Hắn nhìn về phía Chức Trúc: "Phái người theo dõi bên phía Đông Cung... chỉ cần nhìn từ xa thôi, xem thử khi nào Thái tử định bắt ‘quỷ", đến lúc đó chúng ta có thể giúp một tay."
Chức Trúc không lập tức rời đi, mà chỉ liếc nhìn hắn, biểu cảm khó nói: "Thế tử, tính so đo hẹp hòi của ngài thật sự phải sửa đổi rồi."
Cừu Dạ Tuyết lạnh nhạt nói: "Hắn quấy rối, phá hỏng kế hoạch của ta, nếu ta không đáp trả, hắn sẽ nghĩ ta sợ hắn, sau đó càng được nước lấn tới."
Chức Trúc thầm lắc đầu trong lòng, nàng vẫn luôn nhìn thấu mọi chuyện: "Nô tỳ thấy Thái tử điện hạ cũng giống y như ngài, hai người cứ ngươi một nhát, ta một nhát như vậy, đấu tới bao giờ mới xong?"
Cừu Dạ Tuyết khẽ cười: "Hắn không lui thì ta không bao giờ dừng tay."
Hơn nữa, lần trước hắn cũng đã nhượng bộ rồi, là Chúc Tri Chiết không biết điểm dừng... Vậy thì đừng ai mong được yên ổn.
Ở một nơi khác.
Chúc Tri Chiết từ doanh trại tuần tra cưỡi ngựa về phủ, vừa bước vào cổng thứ hai thì đã có một nữ tử bạch y quỳ trước mặt y: "Điện hạ!"
Chúc Tri Chiết không đưa tay ra đỡ, chỉ tránh sang một bên, cười nói: "Nếu không phải giọng của ngươi chuẩn, lễ nghi thế này... ta còn tưởng mình đã đăng cơ làm Hoàng đế rồi chứ."
Dứt lời, y lại xoa tay lên cánh tay mình: “Đúng là một cơn ác mộng."
Hai mắt nữ tử đỏ hoe: "Hôm nay bất kể điện hạ nói gì, ba cái đầu này nô tỳ cũng phải dập cho đủ."
Chúc Tri Chiết không đùa nữa, để nàng dập đủ ba cái đầu thật vang dội, sau đó liếc nhìn Thập Tam bên cạnh.
Thập Tam vội vàng đến đỡ người dậy, Chúc Tri Chiết nhìn vết sưng đỏ trên trán nàng, vẫn không chút động lòng: "Ngươi đã nghĩ kỹ chưa?"
Trong mắt nữ tử tràn đầy quyết tâm: "Ừm! Điện hạ, hôm nay..."
"Để thêm vài ngày nữa." Chúc Tri Chiết hờ hững nói: "Khuấy động cho người ta hoang mang, chờ đến khi Ngự sử đài dâng lên vài quyển tấu chương rồi mới thu lưới."
Thập Tam nói tiếp lời y: "Nhưng đến lúc đó, chưa chắc điện hạ đã giữ được mạng của ngươi."
Thập Tam: "Ngày đó khi ngươi tìm đến điện hạ, lợi hay hại đều đã nói rõ. Điện hạ không giúp không công, cục diện này đã được bày ra, nếu ngươi sợ, hiện tại vẫn còn đường lùi. Nhưng nếu đợi đến khi ngươi vào ngục mới hối hận, thì chỉ có thể mang nỗi hối hận đó xuống hoàng tuyền."
Chúc Tri Chiết không ngăn hắn ta.
Nữ tử nghe xong cũng không hề lộ ra chút do dự, ngược lại càng thêm quyết tuyệt: "Ta biết."
Nàng chưa từng học qua quy tắc lễ nghi, không biết thân phận bạch y của mình không thể nhìn thẳng vào hoàng quyền, vậy nên nàng cứ nhìn thẳng vào Chúc Tri Chiết, giọng nói đầy oán hận như thấm đẫm máu tươi: "Nếu có thể làm bọn chúng trả giá, dù có tan xương nát thịt ta cũng tuyệt đối không hối hận!"