Chương 24

Chúc Tri Chiết nói: "Tính cách của hắn, giống hệt con mèo trắng ta nuôi hồi nhỏ. Thù dai, tính toán chi li..."

Đúng là đáng yêu.

Đáng yêu đến mức làm người ta muốn bóp chặt trong tay, mặc cho bị hắn cào xé đến chảy máu cũng không nỡ buông tay.

Trước đây không biết thì thôi, bây giờ biết có một người thú vị như vậy, lại phải coi như không thấy...

Thà gϊếŧ y còn hơn.

"Điện hạ đúng là không biết thưởng thức."

***

Đêm đó.

Dù có trăng sáng trên cao, nhưng sau giờ giới nghiêm, những con phố không đèn đuốc, vẫn u tối đến mức làm người ta lạnh cả sống lưng. Chỉ thỉnh thoảng có đội tuần tra của doanh trại phòng vệ đi qua, mang theo đèn l*иg, cùng tiếng động của giáp trụ vang lên.

Cừu Dạ Tuyết cảm thấy bếp lò và giường sưởi ở trong nhà đều đã quá nóng, bèn khoác áo lông bước ra đình trong sân, cầm bút viết thư gửi về nhà.

Hai tháng trước, khi thánh chỉ đến Nam Vương phủ, phụ thân của hắn đã nổi trận lôi đình, suýt chút nữa đã cầm đao leo lên ngựa dẫn theo mưu sĩ vào kinh chất vấn.

Trong mắt phụ thân hắn, hoàng đế Kham Quốc có thể nghi ngờ, có thể đề phòng, nhưng không thể cướp đi nhi tử của ông.

Nhất là...

Cừu Dạ Tuyết là tất cả những gì Thịnh Uẩn Ngọc để lại cho ông.

Cừu Cỗ Vọng không muốn hắn nhận chỉ vào kinh, cũng biết hắn có cách từ chối thánh chỉ.

Chỉ là Cừu Dạ Tuyết cũng có việc của riêng cần phải làm.

Hai phụ tử, một người nén giận, một người bình tĩnh nói chuyện suốt cả ngày, cuối cùng vẫn là Cừu Cỗ Vọng nhượng bộ.

Cuối cùng Cừu Cỗ Vọng hỏi hắn: "Con thật sự muốn đi?"

Cừu Dạ Tuyết cầm lò sưởi nhỏ trong tay, đứng trước mặt Cừu Cỗ Vọng, nhìn nam nhân ngồi trong ghế bát phương, tuyệt vọng cầm chặt thanh trường đao trong tay, thở dài: "Phụ thân."

Hắn hỏi: "Nếu phụ thân là con, ngài sẽ chọn thế nào?"

Chỉ với câu hỏi này, Cừu Cỗ Vọng đành phải nhượng bộ: "Vậy ta sẽ phái binh theo bảo vệ con."

Cừu Dạ Tuyết lại từ chối: "Trấn Nam quân không được ra khỏi biên giới, hơn nữa bệ hạ đã phái cấm quân theo, nếu chúng ta còn thêm người, phụ thân muốn bệ hạ nghĩ thế nào?"

"Ông ta muốn nghĩ gì thì nghĩ!" Cừu Cỗ Vọng tức giận nói: "Dù sao ta cũng không yên tâm về con!"

Thực ra Cừu Cỗ Vọng cũng là một người rất anh tuấn.

Cảnh sắc Tuế Nam đúng là dưỡng người, câu nói này hoàn toàn không phải nói cho vui.

Dù Cừu Cỗ Vọng thường xuyên rong ruổi trên lưng ngựa, nhưng bao năm qua chỉ để lại vài vết hằn trên khuôn mặt ông, da hơi sạm đen, nhưng ngũ quan và vóc dáng đều rất nổi bật.

Cũng chẳng trách đệ nhất mỹ nhân thiên hạ Thịnh Uẩn Ngọc vừa gặp mặt lần đầu tiên đã không thể rời mắt khỏi ông.

Chỉ có điều, phong cách hành sự của nam nhân này thực sự có phần thô lỗ.

Cừu Dạ Tuyết bất lực: "Phụ thân, chuyến đi này có Chức Trúc và những ám vệ do ngoại tổ mẫu đào tạo đi theo... Phụ thân không tin ngoại tổ mẫu sao?"

Vừa dứt lời, Cừu Cỗ Vọng lập tức mềm nhũn.

Nghĩ cũng thật buồn cười, đường đường là Vương gia Tuế Nam, lại sợ một bà lão giang hồ.

Lúc tiễn người đi, đại nam nhân nào đó còn đỏ mắt, len lén lau nước mắt.

Trên đường đi, mỗi lần Cừu Dạ Tuyết nghĩ đến cảnh tượng đó, đều không nhịn được mà bật cười.

Hắn cầm bút, cười khẽ vài tiếng, nhìn lên bầu trời, thấy vầng trăng sáng treo lơ lửng, cũng không tránh khỏi cảm giác nhớ nhà.