Hắn muốn tìm được những tin tức cần thiết ở kinh thành, vẫn cần phải tìm một đồng minh thích hợp.
.
Tại một trạch viện nào đó.
Một luồng gió mạnh kèm theo bóng đen lướt qua.
Chúc Kỳ Dục đang ngồi trong phòng, cửa mở rộng, cầm bút viết, không nhấc mắt lên, chỉ nói: "Đệ giẫm lên viên gạch thanh ngói thành ngói lưu ly rồi đấy."
"Không phải rất tốt sao?" Một giọng nam hơi trầm nhưng lại có chút cà lơ phất phơ vang lên, Chúc Tri Chiết không hiểu sao lại bước ra từ bức bình phong ở phòng trong: "Có giá trị mà."
Chúc Kỳ Dục bật cười: "Ta biết khinh công của đệ lợi hại, lần nào cũng có thể hạ cánh chính xác, nhưng đệ có thể đổi viên gạch khác không?"
Chúc Tri Chiết lười biếng ngồi xuống: "Không đổi, ta chung thủy."
Chúc Kỳ Dục biết rõ tính cách của đệ đệ mình, không tranh luận vô nghĩa với y, chỉ hỏi: "Thế nào rồi?"
Chúc Tri Chiết trả lời đơn giản: "Tổ mẫu tốt của chúng ta muốn gả Vĩnh Minh quận chúa cho Thế tử Tuế Nam, ta đã thành công phá hỏng rồi."
Y lại cười nhẹ: "Vừa đúng lúc trả lại hắn một chiêu."
Chúc Kỳ Dục nhẹ nhõm đôi chút: "Bất kể là Thế tử Tuế Nam hay Trấn Nam quân, đều rất quan trọng đối với Kham triều. Nếu để Thái hậu can thiệp, dù là chia rẽ hay lôi kéo Thế tử Tuế Nam, đều không phải chuyện tốt."
Hắn ta thở dài: "Sự ổn định trăm năm của Tuế Nam, không nên trở thành vật hi sinh của cuộc tranh đấu chính trị."
Chúc Tri Chiết xoay xoay chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay cái của mình, dường như không để tâm đến lời của Chúc Kỳ Dục.
Chúc Kỳ Dục lại hỏi: "Thế tử Tuế Nam không ghi hận đệ đấy chứ?"
Hắn ta nhíu mày: "Ở Tuế Nam, thanh danh của vị thế tử này cũng không tốt ở lắm, so với đệ đệ của hắn, những người ủng hộ hắn chỉ có Nam vương và thân binh của Nam vương và Nguyệt Mãn Lâu. Lần này, chỉ e là hắn muốn hợp tác với Thái hậu để củng cố vị trí của mình."
"Ta lại không nghĩ vậy."
"Hửm?"
Chúc Tri Chiết không vội trả lời, chỉ mỉm cười nhìn tờ giấy tuyên thành trên tay Chúc Kỳ Dục, nét chữ trên đó mạnh mẽ đầy sức sống, đủ để thấy Chúc Kỳ Dục có tài văn chương như thế nào: "Đáng tiếc."
Chúc Kỳ Dục ngạc nhiên: "Ý đệ là ta hay Thế tử Tuế Nam?"
Chúc Tri Chiết đáp: "Huynh có tài giỏi bao nhiêu, nhưng phải giả vờ yếu đuối. Ngay cả chữ cũng phải đổi sang tay phải mà viết."
Chúc Kỳ Dục không giận, chỉ nói: "Phải, rất đáng tiếc. Không bằng đệ cứ làm Hoàng đế, để ta sống cuộc đời tiêu dao."
"Đừng đùa nữa."
Chúc Tri Chiết lười biếng ngồi vắt chân: "Chí hướng của ta không ở đó."
Chúc Kỳ Dục mỉm cười lắc đầu: "Nói như thể ta thực sự muốn ngồi vào vị trí đó vậy."
Chúc Tri Chiết cười, không nói thêm.
Y biết huynh trưởng của mình lo cho quốc gia, muốn đối phương buông bỏ việc nước để sống tiêu dao là điều không thể.
Chúc Tri Chiết quay lại chủ đề chính: "Hắn chủ động từ chối."
Chúc Kỳ Dục ngạc nhiên.
Chúc Tri Chiết buông chiếc nhẫn ngọc bích ra, tựa như có điều suy nghĩ: "Ta cảm thấy chúng ta đã đánh giá sai rồi, có lẽ hắn không muốn hợp tác với Thái hậu, gặp Thái hậu, giống như là vì… Triệu Tiềm?"
"Triệu Tiềm?"
Chúc Kỳ Dục tỉnh ngộ: "Hắn đến vì Vương phi Tuế Nam?"
Hắn ta lại thở dài: "Chỉ tiếc là khi đó ta còn quá trẻ, không biết ai là kẻ đã ra tay."
Chúc Kỳ Dục nhìn Chúc Tri Chiết: "Nếu đã như vậy, đệ đừng đi trêu chọc người ta nữa."
"Ta không."
Chúc Tri Chiết hừ nhẹ một tiếng, trong đôi mắt đen như mực tràn đầy sự hứng thú, làm nụ cười của y trở nên vô cùng vô tình và tàn nhẫn. Giống như một thợ săn không thỏa mãn chỉ với việc săn mồi, mà còn phải đùa giỡn con mồi của mình.