Chương 21

Tuế Nam thờ phụng hồ tiên, lấy số đuôi làm biểu tượng cho tôn ti, bọn họ cho rằng hồ ly chín đuôi chính là hồ ly tiên thực sự.

Cừu Dạ Tuyết là Thế tử Tuế Nam, đương nhiên sẽ mang thẻ bạc có khắc hồ ly chín đuôi.

Cừu Dạ Tuyết vẫn còn đang nghĩ tại sao Chúc Tri Chiết lại thuận theo lời hắn dễ dàng như vậy, thì đã nghe thấy Chúc Tri Chiết lại khẽ cười một tiếng, giọng điệu vừa mập mờ vừa nguy hiểm: "Nhưng mà A Cừu, nửa canh giờ trước ngươi còn nói là đã chán ta rồi cơ mà."

Cừu Dạ Tuyết âm thầm nghiến răng, khẽ mỉm cười: "Đúng vậy. Nhưng ta cũng đâu có mù, chỉ đơn giản là đánh giá thôi, vẫn phải công bằng chứ."

"Vậy thì A Cừu sẽ không còn cách nào mà nhìn trúng người khác nữa rồi." Chúc Tri Chiết cười: "Sợ là cả thiên hạ này ngươi chẳng tìm được ai hơn ta đâu."

Lời này của Chúc Tri Chiết quả thực không sai.

Cừu Dạ Tuyết không nói ra lời, âm thầm đánh giá y một lượt, dù vị thái tử này thực sự làm người ta ngứa ngáy khó chịu, nhưng y đúng là rất đẹp.

Thậm chí, ngũ quan quá đỗi diễm lệ ấy còn tràn đầy tính xâm lược và áp đảo, tựa như những bông hoa ăn thịt người đầy ma mị trong thoại bản.

Nhìn thấy chủ đề của hai người bọn họ càng lúc càng trở nên tách biệt, Thái hậu nhịn cơn giận xuống, quát nhẹ một tiếng: "Thái tử."

Bà ta cau mày: "Ngươi là thái tử, là trữ quân của một nước, là hoàng đế tương lai."

Không cần phải nói nhiều, Chúc Tri Chiết cũng hiểu ý của bà ta.

Nhưng Chúc Tri Chiết lại tươi cười rạng rỡ: "Hoàng tổ mẫu nói cứ như thể ngôi vị thái tử này là do ta muốn ngồi vậy. Nếu người bắt ta phải nói, ta thực sự chẳng ham cái bảo bối trong mắt các người, chỉ tiếc là quân cờ mà các người đặt cược lại chẳng ra gì, nếu không sao có thể đến lượt kẻ thô bỉ vô lễ này chứ?"

Thái hậu nghiến răng: "Ngươi...!"

Cừu Dạ Tuyết thán phục.

Người này quả thực rất biết ‘phun châu nhả ngọc’... học được rồi học được rồi.

Một trong tứ đại giám bên cạnh Thái hậu, cũng là đại nội đệ nhất cao thủ Triệu Tiềm cúi đầu, đưa cho Thái hậu một chén trà, cũng không biểu lộ quá nhiều cảm xúc.

Từ đầu đến cuối hắn ta như một người vô hình, nếu không phải Cừu Dạ Tuyết biết rõ bản lĩnh của hắn ta, thực sự sẽ nghĩ hắn ta chỉ là một thái giám bình thường.

Thái hậu cầm lấy chén trà uống một ngụm, miễn cưỡng bình ổn lại tâm trạng, nhưng cuối cùng cơn giận vẫn nghẹn ở trong ngực, đầu đau không dứt.

Triệu Tiềm bèn nhỏ giọng nói gì đó với bà ta, nhưng vì Cừu Dạ Tuyết không biết võ, nên không nghe được.

Ngay sau đó, Thái hậu phất tay.

Triệu Tiềm liền cúi người hành lễ với Cừu Dạ Tuyết và Chúc Tri Chiết: "Thái tử điện hạ, thế tử."

Hắn ta nói: "Hôm nay Thái Hậu mệt rồi, hai vị xin mời về."

Hắn ta hơi dừng lại, sau đó quay sang chào Vĩnh Minh quận chúa: "Quận chúa, xin hãy ở lại xoa bóp cho Thái hậu."

Vĩnh Minh quận chúa bị cuốn vào cơn bão, vô hình bị sỉ nhục, cắn môi, nhịn nước mắt, cúi người nói vâng.

.

Rời khỏi Hiếu Từ điện, vì Chúc Tri Chiết còn theo sau, nên Cừu Dạ Tuyết không tiện nói chuyện với Ngẫu Hà.

Còn có một người lại đổ nước bẩn lên người hắn: "A Cừu, ngươi thật sự có chút quá đáng, làm tiểu cô nương người ta khóc rồi."

Cừu Dạ Tuyết: "?"

Chẳng phải chuyện này là do hai người chúng ta cùng làm sao?

Cừu Dạ Tuyết mỉm cười: "Ta cứ tưởng là vì Điện hạ ngài bất ngờ xuất hiện nên mới có cục diện vừa rồi."

Chúc Tri Chiết gật đầu: "Đúng vậy."

Y thở dài: "Tiểu cô nương kia cũng yếu đuối quá rồi, chỉ vì dung mạo không bằng ta mà đã rơi lệ. Haiz."

Nói đến cuối, y còn chân thành lắc đầu!