Thái hậu khựng lại.
Vĩnh Minh quận chúa không biết về những tin đồn từ hôm qua và sáng nay, nhưng Thái hậu thì biết rõ.
Chỉ thấy Chúc Tri Chiết đã ngồi xuống bên cạnh Cừu Dạ Tuyết, còn rất tự nhiên nắm quyền điều khiển cuộc trò chuyện: "Lúc vào đây, ta thấy hình như tâm trạng của Hoàng tổ mẫu rất tốt, không biết đang nói về chuyện thú vị gì?"
Lúc đầu đúng là tâm trạng của Thái hậu rất tốt.
Nhưng bây giờ nhìn thấy y, bà ta không thể vui nổi nữa.
Cừu Dạ Tuyết thực sự không biết tại sao người này lại bám lấy mình như thế, nhưng cũng bị kí©h thí©ɧ, cảm thấy khá thú vị.
Vừa rồi hắn còn định ám chỉ bản thân không khỏe, tự nguyền rủa bản thân một trận, nhưng bây giờ Chúc Tri Chiết đã đến…
Cừu Dạ Tuyết cười cong môi.
Dù sao hắn cũng là một thế tử nổi tiếng kiêu ngạo, ngang ngược, phách lối, nói năng to gan lớn mật một chút cũng chẳng sao.
Tiện thể để Chúc Tri Chiết biết bám lấy hắn sẽ phải trả giá như thế nào.
Một đao này cứ để miếng cao dán chó này chắn hộ đi.
"Nương nương có nói với ta Vĩnh Minh quận chúa là đệ nhất đệ nhị mỹ nhân trong kinh thành."
Cừu Dạ Tuyết mỉm cười, đôi mắt hoa đào khẽ gợn sóng, nhưng không phải là sự mềm mại, mà lại càng thêm sắc bén, làm người đối diện cảm thấy lóa mắt.
Đặc biệt là giọng điệu của hắn vừa tản mạn vừa đầy khinh suất, làm trái tim của Vĩnh Minh quận chúa ngồi đối diện đập thình thịch không ngừng.
Chỉ tiếc là, Cừu Dạ Tuyết hơi nghiêng người, dựa lên chiếc bàn gỗ đỏ giữa hắn và Chúc Tri Chiết, ghé lại gần Chúc Tri Chiết hơn, như thể muốn thì thầm bên tai y, nhưng giọng điệu mang theo ý cười ấy, mọi người trong điện lại nghe rất rõ ràng: "Nhưng ta nhìn thấy, vẫn là Điện hạ hơn một bậc."
Rất đáng yêu.
Cừu Dạ Tuyết vừa dứt lời, cả đại điện lập tức rơi vào im lặng. Khuôn mặt vốn đang ửng đỏ của Vĩnh Minh quận chúa lập tức trắng bệch.
Các cung nữ đứng hầu hai bên đều giật mình, không khỏi lo lắng mà lén liếc nhìn sắc mặt của Chúc Tri Chiết.
Danh tiếng của Thế tử Tuế Nam chắc có thể không được tốt lắm, nhưng dù gì hắn cũng ở nơi xa tít tận trời. Không giống như Chúc Tri Chiết là ma vương thực sự ở kinh thành.
Y thực sự là người khiến ai nấy đều rợn tóc gáy.
Nếu là người khác, có lẽ Thái hậu còn có thể lên tiếng quở trách vài câu, làm ra vẻ trách mắng, vừa bảo vệ thể diện cho cháu gái mình, vừa có thể nhân cơ hội châm biếm thái tử một chút.
Chỉ tiếc là người nói câu này lại là Cừu Dạ Tuyết.
Bà ta muốn lôi kéo Cừu Dạ Tuyết, không phải vì gương mặt của hắn đẹp.
Tuế Nam Vương cầm đầu quân đội Trấn Nam, đây chính là quân đội nổi tiếng nhất của Kham Triều.
Câu "bách chiến bách thắng" tựa như là sinh ra để dành cho bọn họ.
Có người nói, nếu Tuế Nam Vương tạo phản, thì thiên hạ không ai địch nổi.
Cừu Dạ Tuyết dám làm càn, tất nhiên là có vốn liếng của mình.
Huống hồ—
Người bị "trêu ghẹo" là Chúc Tri Chiết, không những không tức giận, ngược lại còn vui vẻ mà cười khẽ một tiếng: "A Cừu quả nhiên có con mắt tinh tường."
Y nghiêng đầu, nhìn về phía Cừu Dạ Tuyết, ánh mắt không khỏi bị chiếc khuyên tai đang khẽ đung đưa trên tai phải của Cừu Dạ Tuyết thu hút.
Chiếc thẻ bạc này trông rất nặng, bên trên khắc hoa văn vô cùng phức tạp, nhưng ánh mắt của Chúc Tri Chiết rất tinh tường.
Không cần phải nhìn kỹ, Chúc Tri Chiết cũng biết hoa văn trên đó phần lớn là lấy mây làm nền, điêu khắc một con hồ ly chín đuôi sống động như thật.